Photobucket FUCKING CHINESE

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

Chuyện trong đêm mưa

Truyện ngắn của Vương Minh

Đêm....

Bầu trời tối đen như mực, không có trăng, cũng không có nổi một vì sao dù chỉ le lói. Đêm tối tới mức cảm giác như nếu xòe bàn tay ra ta cũng không thể nhìn thấy được bàn tay có mấy ngón, mặc dù ai cũng thừa hiểu rằng bàn tay lành lặn vốn chỉ có năm ngón.... 

Một bóng đen nhỏ thó ngồi co ro phía dưới hiên một tòa nhà ba tầng đồ sộ, cố gắng thu mình thật nhỏ, tay bó gối, đầu cố rúc vào lòng sao cho thân người ít cản gió nhất, hay để cố kiếm tìm một giấc ngủ cũng chưa biết chừng. 

Thân hình đang nép sát sạt vào bức tường ốp đá khẽ rung nhẹ khi đột nhiên một lằn chớp loằng ngoằng rạch ngang trời. Lằn chớp lóe lên vừa đủ soi rõ khuôn mặt của thằng nhóc đang nép mình vào bức tường của tòa nhà ba tầng kia. Khuôn mặt tròn tròn khá bầu bĩnh. Khuôn mặt thằng nhóc đúng chất “nhà quê”, trông hiền hiền mà ngô nghê, cái ngô nghê của một đứa nhóc còn quá ít tuổi để lăn lộn ngoài xã hội, lăn lộn kiếm miếng ăn đặng sống qua ngày... 

Nháy mắt sau, đì đùng một loạt sấm nổ vang trời cùng lúc với cơn mưa như chút nước đổ xuống khiến cho trời đêm đã tối lại càng thẫm đen lại, đặc quánh nghẹt thở. Giọt ranh bắt đầu theo mái hiên nhà rơi xuống lộp độp, thân hình vốn đã nhỏ thó của thằng nhóc lại càng cố gắng co rúc vào sát bờ tường hơn để tránh mưa hắt. 

Khung cửa sổ tầng  hai của căn nhà đối diện vẫn còn sáng đèn dù đã khuya lắm. Cánh cửa bỗng mở, một cái đầu thò ra  hòa vào màn đêm đen thẫm và mù mịt nước mưa, nhìn chòng chọc vào phía thằng nhóc đang ngồi thu lu. Chắc phải căng mắt lắm, và phải đợi cho mắt làm quen với bóng tối, nên phải vài phút sau, cái đầu vừa thò ra mới lên tiếng : 

- Ê nhóc,muốn vào nhà trú mưa không? 

Gọi tới 2 câu thằng nhóc mới mệt mỏi ngẩng đầu lên, như thể nó đang ngủ ngon mà có người đánh thức giấc mơ tuyệt vời của nó vậy. Vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không dám nghĩ là người từ căn nhà đối diện gọi mình, thằng nhóc còn quay phải quay trái ngó nghiêng một hồi, tới chừng chắc chắn rằng không còn ai khác xung quanh, nó mới ngẩng mặt lên ngó cái đầu lấp ló phía khung cửa nhà đối diện với ảnh mắt ngạc nhiên: 

- Chú gọi cháu hả?

Mưa to lắm,mà mưa kiểu này là sẽ mưa cả đêm đấy,mày muốn vào nhà trú mưa ko? người đàn ông hỏi lại lần nữa bằng một giọng kiên nhẫn và cảm thông.

Thằng nhóc càng giương ánh mắt ngạc nhiên hơn, gần như nó vẫn còn đang phân vân giữa cái việc nên hiểu ra sao với câu hỏi của người đàn ông.Đời nó quả thật chưa gặp câu hỏi nào lạ lùng như câu hỏi của người đàn ông trong khung cửa đối diện. Vì lạ lùng nên rốt cục thằng nhóc không biết phải trả lời ra sao, nó đành chọn giải pháp im lặng. 

Người đàn ông bên căn nhà đối diện dường như không kiên nhẫn được nữa, hay vì cảm thấy mình không cần thiết phải có một nghĩa cử nữa chăng, nên đã với tay kéo hai cánh cửa sổ rồi thụt đầu vào nhà... Thằng nhóc lại gục đầu xuống tiếp tục giấc ngủ bị bỏ dở ban nãy như thể cái sự kiện vừa qua chẳng ảnh hưởng tí xíu nào đối với nó. Chút xíu sau, tiếng lạch cạch vẫn từ phía đối diện vang lên khiến thằng nhóc không nén nổi tò mò phải ngẩng đầu lên ngó sang một lần nữa, vừa hay bắt gặp một bóng người to lớn, cầm cái ô cũng thật to, từ phía cửa của căn nhà đối diện đang tiến về phía nó. Khi tới sát bên cạnh thằng nhóc, mặc cho giọt ranh từ mái hiên của căn nhà ba tầng gõ lộp độp trên nóc ô, người đàn ông nhìn thằng nhóc hất hàm : 

- Mày có phải thằng cu đánh giầy vẫn hay lang thang đầu phố không? Muốn vào nhà tao trú mưa cho qua đêm nay không nhóc?

Lần thứ nhất thằng nhóc ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mặt người đàn ông. Nó nhận thấy ông ta có một gương mặt dữ dằn cùng giọng nói cũng ồm ồm phản cảm, nó hơi sợ. Hồi nhỏ, cái hồi mà nó vẫn còn vô tư sung sướng ở dưới quê nhà, cái hồi mà nó chưa phải lo miếng ăn cho nó và các em như bây giờ. Bố mẹ nó chết rồi hay bỏ nó gì đó (là nó nghe bà nó nói vậy, chứ mặt mũi bố mẹ nó ra sao nó cũng chưa từng được thấy qua, mà bà nó thì lúc nói thế này lúc lại nói thế khác, nên mãi rồi nó cũng chả quan tâm nữa), ba anh em nó sống với bà. Hồi đó bà nó chẳng thường kể về những lão ông, lão bà phù thủy thường tìm cách dụ trẻ con vào nhà để bắt ăn thịt là gì. Mỗi lúc nó hay các em nó khóc, hoặc đòi một thứ gì đó mà bà không thể cho thì bà thường dọa chúng nó như thế, riết rồi đâm ra cái hình ảnh phù thủy đó cứ ám ảnh anh em nó.

Rồi bà nó chết, ba anh em nó bơ vơ, không bố mẹ, không người thân, nó bỏ quê ra Hà Nội. Đánh giầy, bán báo, bán kẹo cao su.... nghề gì nó cũng làm, miễn là có tiền cuối tháng gửi về cho hai đứa em lấy tiền ăn và đi học. Thế mà nó cũng trụ ở cái đất lạ này được 4 năm rồi. Chỉ có điều cái hình ảnh về phù thủy mà nó được nghe bà nó kể hồi ở quê vẫn ám ảnh nó mãi cho tới giờ, thế nên nó nhìn người đàn ông dữ tợn kia (hay nó cảm giác là dữ tợn cũng chưa biết chừng) với ánh mắt sợ sệt pha lẫn đề phòng . Người đàn ông lại lên tiếng : 

- Mày ngồi đây không thấy lạnh à? Có muốn tránh mưa thì vào kia tao cho mượn cái giường mà nghỉ, còn không thì thôi, mày câm hay sao mà không nói gì thế? 

Thằng nhóc len lén nhìn người đàn ông, rồi khe khẽ lắc đầu, nó sợ. Rồi như cảm thấy không ổn, thằng nhóc lấy hết can đảm để nói với người đàn ông, tuy rằng giọng nó vẫn hơi run run :

- Thôi chú ạ, cháu ngủ đường quen rồi, với lại cháu bẩn thỉu thế này, vào làm bẩn nhà chú ra. Nó không dám nói rằng vì nó sợ bị ăn thịt, thế nên cái lí do của nó rất buồn cười, mà lại rất trẻ con xen lẫn tự ti.

Người đàn ông có vẻ hơi bực mình :

- Thế ngày nào mày cũng ngủ đường thế này à? 

Không ạ, cháu có nhà trọ, nhưng hôm nay tới hạn đóng tiền, cháu chưa có nên không dám về, sáng mai cháu đi làm có tiền rồi cháu lại về đấy.

Người đàn ông không nói gì nữa, quay lưng lững thững đi về phía cổng nhà mình, nhưng chưa khép cổng vội, còn thằng nhóc thì khẽ thở phào : "hú hồn, suýt nữa thì toi mạng".

Một phút sau, cái bóng người cầm ô lại xuất hiện từ phía cửa nhà, mắt thằng nhóc vẫn không ngừng theo dõi động tĩnh, lần này thì nó hoảng hồn thật sự, "chắc quả này lão quay lại quyết bắt bằng được mình đây",  chân tay nó nhũn ra, không động đậy được. Vẫn với bước đi lững thững, người đàn ông cầm ô quay lại chỗ thằng nhóc đang ngồi. Tới sát mái hiên, ông dừng lại rồi vung tay ném vào người thằng nhóc vật gì đó. Rồi lại lặng lẽ cầm ô quay về phía ngôi nhà đối diện. Tiếng khóa chạm vào cửa sắt lách cách, người đàn ông đã vào nhà và không còn ý định dụ dỗ thằng nhóc vào nhà để ăn thịt nữa. 

Tới lúc này thằng nhóc mới hoàn hồn, chân tay hết tê dại, nó duỗi chân ra phía giọt ranh đang chảy lách tách, cho thoải mái. Một vật rơi xuống, là vật lúc nãy người đàn ông ném vào lòng nó, nhưng vì nó sợ quá nên quên béng mất. Khe khẽ đưa tay nhặt lên, phát hiện ra một chiếc áo mưa được gấp rất gọn gàng. Nó gỡ cái áo mưa ra, quấn lên mình rồi nhẹ nhàng nằm xuống bậc thềm của tòa nhà 3 tầng. Trong lòng thằng nhóc đột nhiên dâng lên một niềm ấm áp khôn tả, hình ảnh về lão phù thủy ăn thịt trẻ con biến mất dành chỗ cho sự biết ơn và cảm động chân thật chính là thứ tình cảm nguyên thủy nhất của con người. 

Đưa ánh mắt biết ơn nhìn ngôi nhà đối diện một lần nữa, khung cửa sổ vẫn sáng đèn, thằng nhóc nhắm mắt lại và chìm dần vào giấc ngủ. Mưa vẫn buông những giọt ranh rơi tí tách ngay trước mặt nó...





0 nhận xét:

Followers