Photobucket FUCKING CHINESE

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009

Bát mì & tấm lòng người bán mì

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời. - Xin mời ngồi! Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói: - Có thể... cho tôi một… bát mì được không? Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú. - Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to: - Cho một bát mì. Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. - Ngon quá - thằng anh nói. - Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ. Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói. Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn.

Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái. - Có thể… cho tôi một… bát mì được không? - Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp: - Cho một bát mì. Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời: - Vâng, một bát mì! Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng: - Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không? - Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý. Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!". Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra.

Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán. - Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy! Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ! Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là "200đ/bát mì" và thay vào đó giá của năm ngoái "150đ/bát mì". Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều. - Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón. Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói: - Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không? - Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì". - Vâng, hai bát mì. Có ngay. Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây. - Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con! - Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ? - Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng. - Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời. Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe. - Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi! - Hả, mẹ nói thật đấy chứ? - Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi. - Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé. - Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên! - Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều! - Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự. - Có thật thế không? Sau đó ra sao? - Thầy giáo ra đề bài: "Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?",

Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: " Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn" . Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!". Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài. -

Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời. - Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao? - Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con". Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con,

vợ chồng ông chủ quán nói với theo: - Cám ơn! Chúc mừng năm mới! Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ. "Việc này có ý nghĩa như thế nào?". Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.

Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà. Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm: - Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không? Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói: - Các vị… các vị là… Một trong hai thanh niên tiếp lời: - Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ.

Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói: - Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên! Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói: - Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì. Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời: - Có ngay. Ba bát mì.

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

ĐỪNG PHÍ PHẠM BẠN NHÉ!

http://taochu.com/pictures/357674630_0b9add5419.jpg
Mọi người đều nói " con người sinh ra để được sống, được ăn, được thưởng thức" nhưng.......có bao giờ bạn đã phí phạm chưa??

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Thằng nhóc

Tôi bước vào Bưu điện Bình Thạnh, một thằng nhóc cầm xấp vé số bước đến sát bên tôi. Gầy đét, cáu bẩn, xốc xếch. Nó nói trống không và cộc lốc: “Mua đi!”. Tôi dửng dưng lắc đầu. Nó “cọ” xấp vé số vào tay tôi, giọng vẫn khô khốc: “Mua đi!”. Khẽ lắc đầu, tôi bỏ thư vào thùng rồi đến quầy lãnh bưu phẩm.


Phút nghỉ chân của đứa trẻ bán vé số. Ảnh minh họa từ internet.

Vài người khác đang lãnh hàng tại quầy. Tôi ra ngồi chờ ở chiếc bàn gần đó. Một lúc sau, nó lại xuất hiện chìa xấp vé số cho hai phụ nữ đang làm thủ tục gởi bưu phẩm.

Vẫn với giọng điệu cũ, nó chào mời: “Mua đi! Mua đi!”. Không ai mua. Giọng nó càng ra vẻ “thảm não”, rồi… lăn ra đất và khóc. Tiếng khóc khô như gió nồm. Đến một giọt nước mắt cá sấu cũng không có.

Tôi bắt đầu nghi ngờ “sự nghèo khổ” của nó. Những người “được mời” đều tỏ vẻ ngần ngại. Ngay cả người phụ nữ có gương mặt đôn hậu cũng bỗng trở nên “lạnh như tiền” và bỏ đi.

Lãnh bưu phẩm xong. Vừa mở khóa xe, tôi lại gặp đứa trẻ khô khan tội nghiệp ấy. Vẫn bổn cũ soạn lại với cái điệp khúc nhèo nhẹo như băng cassette nhão, dai nhách, rỉ rả bên tai: “Mua đi! Mua đi mà!”. Tôi không thèm phản ứng, dù chỉ là cái lắc đầu nhẹ. Nó vẫn không chịu “buông tha” tôi.

Đột nhiên nó lăn ra khóc ngay dưới chân tôi. Mặt tôi nóng ran và không kiềm được, tôi gắt: “Mất dạy!”. Thấy vậy, người giữ xe nói với tôi: “Không biết con cái nhà ai mà kỳ ghê. Mời người ta không mua là nó sến kiểu đó”.

Tôi lái xe đi và miên man suy nghĩ rồi chợt thấy thẹn với lòng mình vì câu nói hồi nãy với thằng nhóc. Nó có được dạy đâu mà mất dạy? Quái lạ, lại có thể có những đứa trẻ “siêu” đến vậy! Có thể xấp vé số nó rao bán chưa hẳn là những “vé số phận” như tôi tưởng. Nếu thực sự nó quá nghèo khổ thì thật đáng thương!

Trách ai đây? Thời buổi này khó xác định được lúc nào nên thể hiện lòng trắc ẩn. Bởi lẽ, đôi khi, lòng trắc ẩn đặt không đúng chỗ hoặc không đúng lúc sẽ trở nên đồng lõa với sự lười biếng hoặc sự lạm dụng nào đó.

Thậm chí có những người đã coi hành khất là một nghề. Và có khi chính người lớn biến trẻ em thành công cụ để kiếm tiền và trục lợi. Nếu vậy, quả là đáng lên án những kẻ chăn dắt đó, còn những đứa trẻ như thằng nhóc kia thì thật đáng thương…

(NLĐO)

-->đọc tiếp...

'Dạ khúc' - những điều chẳng dễ nói ra



Người con gái trong bài hát dường như đã bị sự cô đơn chất chứa ám ảnh, đau đáu một nỗi niềm. Nỗi niềm lo sợ một ngày hạnh phúc sẽ rời xa, người mình yêu thương sẽ không ở bên mình.

Tình yêu là một khái niệm vừa gần mà cũng vừa xa. Cũng có nhiều định nghĩa về nó, nhưng tôi không hiểu sao mỗi khi nhắc đến nó, không chỉ riêng tôi mà ai cũng cảm thấy bồi hồi. Giống như người ta nhớ đến một kỷ niệm của một thời đã qua.
Lần nào lên Youtube, tôi cũng đều gõ tìm kiếm bài hát "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Phải chăng bởi giai điệu của nó quá gần gũi? Phải chăng bởi nó quá tâm trạng? Phải chăng bởi nó nói hết những tấm lòng của một người con gái mà sâu xa hơn là một người phụ nữ.

Ca sĩ Hiền Thục -
Ca sĩ Hiền Thục - người thể hiện thành công bài "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Ảnh: Phạm Hoài Nam.

"Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy". Những đêm trắng, những tháng ngày trống vắng xa xôi, những giờ phút cần có người bên cạnh. Tôi nghĩ khoảng không gian vắng lặng cũng đủ để người ta mang trong mình tâm trạng khắc khoải. Nỗi lòng của con người có đâu là giới hạn khi mà nó cứ chất chứa và ngập tràn trong cuộc sống đầy bộn bề lo toan này. Người con gái trong bài hát có phải là chính bạn hay một ai khác. Phụ nữ chúng ta, ai cũng có những phút yếu lòng, những lúc "say nắng". Nhưng đôi khi, cũng chỉ đơn giản là một chữ CẦN. Cần hơi ấm bàn tay, cần một chút câu hỏi han, cần sự động viên. Như thế có là tham lam quá không, khi mà giờ đây các đấng mày râu luôn" tiết kiệm" lời nói. Tôi thiết nghĩ, ai cũng vậy, con người mà, khi cần cũng mệt mỏi như ai! Và đâu chỉ thế, cũng cần đươc cảm thông và lắng nghe, chia sẻ. Cuộc sống quá bận rộn, cớ sao chúng ta cứ phải làm khổ nhau bởi những điều không đáng có, phải vậy không?

Người con gái trong bài hát dường như đã bị sự cô đơn chất chứa ám ảnh, đau đáu một nỗi niềm. Nỗi niềm lo sợ một ngày hạnh phúc sẽ rời xa, người mình yêu thương sẽ không ở bên mình.

Vậy đấy, tình cảm của con người cũng là điều dễ hiểu khi mà chúng ta thấy cần nhau trong cuộc đời này. Nếu như tình cảm yêu thương đó được san sẻ chia sớt cho đồng loại thì thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao?

Có những điều cũng chẳng dễ nói ra, nhưng khi đã gọi tên nó thành lời thì nghĩa là mọi trở ngại về khoảng cách, về sự khó khăn, về tất cả sẽ được hóa giải.

NGUỒN VNE

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

Biết thức tỉnh - khỏi Undo!

Lúc bạn biết cách học được từ quá khứ những bài học cho cuộc đời mình, cũng là lúc bạn đã biết yêu, biết sống, biết hành động, biết thức tỉnh và không bao giờ phải dùng phím undo trong đời.


Gmail vừa có dịch vụ undo mail cho phép thu hồi lại email vừa gửi trong vòng 5 giây. Việc này rất có ích cho những người gửi mail trong tình trạng buồn ngủ, hoặc... say rượu. Tuy nhiên, 5 giây cho việc thu hồi lại một email không biết có giải quyết được việc gì hay không.

Điều gì sẽ xảy ra, khi cái thư đó không thể thu hồi trong tình trạng khẩn cấp. Người ta hối hận và chợt tỉnh khi bức thư đó được gửi đi. Có thể là những hợp đồng sai lệch, là vụ làm ăn đổ bể, là những dòng chữ viết trong tình trạng không bình tĩnh, là lời chia tay vội vàng...?

Có undo email, có phím undo trong cuộc đời, bạn có thể sửa chữa được phần nào lỗi lầm của mình, hoặc làm lại một điều gì đó. Nhưng, không cần phải giá mà, ngay cả phím undo ấy, sinh ra thực chất cũng chỉ để cho mọi người được thỏa mãn lòng ham muốn của một thứ tình cảm trữ tình: đó là sự ân hận, tiếc nuối.

Undo, chỉ là ước mơ quá khứ của giả tưởng. Giá như được, giá mà, ước gì, nếu như... Những điều đó đã diễn ra mất rồi, và nếu có phím undo, được quay trở về thời điểm đó, bạn sẽ làm gì?

Thử tưởng tượng, nếu như có phím undo được trên đời, để tự mỗi người được quyền quay trở lại làm điều họ ước muốn nhỉ? Ngay lập tức, trên đời này sẽ không còn những ông già, bà già lụ khụ da dẻ nhăn nheo mắt mờ lưng còng, chân tay run rẩy từng bước một.

Tất cả đã biến thành những người trẻ. Da mặt căng hồng, tuổi thanh xuân tràn đầy, giai thì nói năng dũng khí, gái nói nhỏ nhẹ dễ thương in hệt người đang yêu. Một xã hội đầy người trẻ yêu cái đẹp.

Một số quay lại sửa chữa những thứ mà họ cho là sai lầm đã gây ra. Ví dụ như: “Không hôn cô gái này nữa, bởi đây chính là nụ hôn đi đến sai lầm cho hôn nhân”, “Ta sẽ không đến gặp nàng, cuộc gặp gỡ đầy đau khổ sau này...”, Có thể trong hiện tại bạn không băìng lòng với những gì đang có và muốn thay đổi nó. Nhưng nếu đã được sửa đổi rồi, lấy gì đảm bảo bạn sẽ lại không măëc sai lầm y như vậy?

Cũng có giây phút bạn đã trải qua, và chẳng bao giờ muốn quay lại. Thậm chí, không muốn nghĩ tới. Lúc đó, nếu như có phím undo, bạn chỉ ước được... quên. Có lẽ những người tù, là những người có khả năng mong muốn được undo nhiều nhất.

Giá như có thể quay ngược lại, hay hình dung như từng thước phim quay chậm, những nỗi oan nghiệt, tội ác, tai nạn, sai lầm sẽ được chặn lại. Bạn có tin vào điều đó không?

Nói vậy thôi, ước muốn “thời gian quay trở lại” luôn là điều ước thần tiên, nó hấp dẫn bao thế hệ loài người, bao nhiêu sách vở, thi ca, bài hát, đã nức nở chuyện này rồi. Bởi họ biết rằng, điều đó không bao giờ xảy ra. Thế còn bây giờ? Quá hay, quá mỹ mãn, vì ước mơ đã thành sự thật.

Vậy có bao nhiêu người ngạc nhiên, nhẩy cẫng lên khi phát hiện tính năng kỳ diệu này của máy tính? Chắc là không nhiều lắm. Họ coi đó như một lẽ thường tình. Ôi con người. Mong mỏi, ước ao, để rồi không hề nhận ra niềm ao ước đó khi nó nhẹ nhàng tới.

Vì có bao giờ người ta hằng ước ao, nếu như chỉ được quay lại 5 phút trong đời người thì việc gì sẽ xảy ra? Nhưng khi người ta có thể undo, lại quá ít người nghĩ rằng, cái công cụ nhỏ bé này, cái phím bé nhỏ này đã cứu cả cuộc đời của họ?

Liệu có ai đã được cứu bởi chức năng này chưa nhỉ? Chắc là không! Bởi lấy gì để đảm bảo, sau khi đã undo rồi, đã sửa chữa, đã quay trở lại và thay đổi tình thế, liệu có giữ mãi được không? Hay rồi lại lặp lại sai lầm, như định mệnh hay số phận đã đặt ra, như tính nết, như những nhân quả và nghiệp mà chính bạn đang tạo?

Vậy cuộc sống ơi, tạo hóa ơi, đừng undo cái gì hết. Hãy để mọi thứ như là nó vốn thế. Đó là niềm vui, đau khổ, hạnh phúc bất tận của cuộc sống. Bởi nếu lúc nào cũng có thể sửa chữa, thì quả là chán, cuộc sống chán ngắt. Kệ đi, cứ thế đi. Lầm lẫn. Ngơ ngác, ân hận, tiếc nuối. Để còn yêu. Còn nồng nàn.

Và sai lầm, cứ sai đi, cứ nhầm đi, cứ ước muốn và ân hận đi, sẽ có nhiều nước mắt, và sẽ yêu, sẽ bay vút lên, bay vút lên. Bởi chúng ta không hoàn thiện, bởi chúng ta luôn ân hận, vì chúng ta là con người, và chúng ta biết yêu.

Lúc bạn biết cách học được từ quá khứ những bài học cho cuộc đời mình, thì nghĩa là lúc bạn đã biết yêu, biết sống, biết hành động, biết thức tỉnh và không bao giờ phải dùng phím undo trong đời.

Bài: Mai Long
Nguồn:ĐẹpOnline
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2009

YOU ARE NOT ALONE..Vĩnh biệt!!! Jacko

Michael Jackson đột tửSao có thể như thế, sao em không ở đây, ở cạnh bên anh? Em chẳng nói chia tay cũng chẳng ai cho anh biết vì sao lại thế, vì sao em lại phải ra đi?

Để lại anh một mình trong thế giới này… lạnh lẽo

Mỗi ngày anh lại ngồi và tự vấn bản thân mình. Sao anh lại để tình yêu tuột khỏi tay như vậy. Nhưng bỗng có giọng nói thì thầm với anh, bảo anh rằng, rằng chàng trai ơi, anh chẳng cô đơn...

Bởi bên anh, em mãi luôn ở cạnh. Dù chúng ta có ở cách xa thì tâm hồn em vẫn cạnh bên anh đó. Anh chẳng cô đơn đâu, bởi tâm hồn em vẫn luôn ở cạnh. Dù chúng ta có chia cách đôi nơi, anh vẫn luôn sống trong trái tim em đó. Nên anh chẳng cô đơn

Rồi một đêm nữa đến... Anh bỗng thấy như mình nghe tiếng khóc của em đang thì thầm gọi tên anh trong nức nở. Ước gì anh có thể đến để lại ôm em trong ấm áp vòng tay, anh có thể nghe tiếng em nguyện cầu. Gánh nặng tâm hồn vì em anh gánh giúp. Nhưng trước hết, anh cần nắm bàn tay em nhỏ nhắn. Và từ ấy, là bắt đầu cho… vĩnh cửu em ơi

Hãy thì thầm ba tiếng kia kỳ diệu
Và anh sẽ chạy thật nhanh đến em ơi
Và cô gái, em biết rằng anh sẽ đến
Sẽ đến bên em….

Another day has gone
I'm still all alone
How could this be
You're not here with me
You never said goodbye
Someone tell me why
Did you have to go
And leave my world so cold

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

But you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
But you are not alone

'Lone, 'lone
Why, 'lone

Just the other night
I thought I heard you cry
Asking me to come
And hold you in my arms
I can hear your prayers
Your burdens I will bear
But first I need your hand
Then forever can begin

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
For you are not alone

Whisper three words and I'll come runnin'
And girl you know that I'll be there
I'll be there

You are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone...

-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Em thầm cảm ơn cơm mưa ngày ấy...

- Thích nhất là mỗi khi trời mưa chúng ta hay đi dạo dưới mưa, anh bảo rằng nếu ngày đó không có cơn mưa đó liệu mình có gặp nhau không nhỉ? Nếu lúc đó đứng đây không phải là anh, mà là một ai khác thì em bây giờ sẽ ra sao?

Cuộc sống của em chắc có lẽ sẽ chẳng có gì đổi thay nếu như ngày đó em không gặp anh trong buổi chiều mưa. Lạ lùng thay khi 2 con người chưa một lần gặp nhau, chưa một lần nói chuyện, chỉ với cái nhìn sâu thẳm lúc đó đã gắn kết hai chúng ta lại cho tới tận ngày hôm nay.

Em thầm cảm ơn cơm mưa ngày ấy...
Nguồn: bongda1.24h.com.vn
Anh à, đã từ lâu lắm rồi em chỉ muốn nói với anh một điều rằng em thật sự hạnh phúc khi được gặp và yêu anh, đó là điều may mắn nhất đối với em trong suốt thời gian qua.

Anh đã mang đến cho em nụ cười, niềm vui khi em gặp khó khăn cũng như thoát khỏi trạng thái tuyệt vọng của cuộc sống. Mỗi khi em khóc anh đều an ủi và dỗ dành em, đưa em đi chơi vòng quanh cái thành phố thân yêu này, anh nói mỗi khi em buồn nếu anh đưa em đi như thế này, chắc chắn em sẽ thoải mái hơn, vì đó là những nơi có in dấu những kỉ niệm đẹp đẽ của 2 ta.

Em thích nhất là món ngô luộc, mỗi lần em giận anh, hay có chuyện buồn anh đều mua cho em, nói em mà còn thế nữa thì em thành trái bắp luộc này cho mà xem, chỉ vậy thôi cũng đủ làm em hết giận anh.

Thích nhất là mỗi khi trời mưa chúng ta hay đi dạo dưới mưa, anh bảo rằng nếu ngày đó không có cơn mưa đó liệu mình có gặp nhau không nhỉ? Nếu lúc đó đứng đây không phải là anh, mà là một ai khác thì em bây giờ sẽ ra sao? Thực sự em không biết, không thể trả lời câu hỏi của anh, nhưng có một điều em tin chắc là nếu bây giờ quay ngược thời gian em vẫn sẽ chọn anh. Và em hạnh phúc về điều đó.

Bây giờ Sài Gòn đã vào mưa, mưa Sài Gòn êm dịu và đẹp biết chừng nào, mong cho mưa chiều nay sẽ mãi không dứt, hãy mãi mãi ghi nhớ những kỉ niệm đẹp của em và anh ở nơi đây nhé.

Mưa Sài Gòn yêu dấu. Dễ thương quá, mưa Sài Gòn bất chợt. Hiên nhà ai, minh ghé lại đứng nhờ trú mưa. Chỗ quá nhỏ, hai mình ngồi sát lại... Tóc vô tình buông xõa vướng vai ai.

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Bức tranh

Bức tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

i Shop sưu tầm và thêm ảnh minh họa.
-->đọc tiếp...

Cây bút cuộc đời

Giả sử có người tặng bạn một cây bút. Một cây bút màu còn phong kín....


Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.

Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!

Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.

Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?

Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?

Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?

Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?

Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?

Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?

Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?

Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?

Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?

Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?

Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?

Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...

i Shop sưu tầm và minh họa.
-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Thị trấn Radiator Springs-Nhũng cảm xúc từ film "The cars"

Highslide JS

McQueen Tia chớp một anh chàng tài ba nhưng tính tình kiêu căng,khoác trên mình lớp sơn đỏ rực, rất sung sức, tự mãn và thường trực nụ cười mỉa mai. Lao vun vút trên đường 66 tới California để tranh cup Piston, trên đường đến với cuộc thi cậu đã đâm sầm vào thị trấn Radiator Springs buồn tẻ, phá nát đường đi và suýt bị ngồi tù. Chỉ vài ngày nữa, anh chàng phải tham gia cuộc đua, mong được đại gia Dinoco tài trợ để trở thành "sao".

Nhờ sáng kiến của cô nàng luật sư Sally - một chiếc Porsche bóng bẩy đời 2002 - McQueen phải đem thân hình công tử ra kéo chiếc xe rải nhựa khổng lồ để làm lại đường.Guido Pictures, Images and Photos

Cũng chính tại nơi đây cậu làm quen với bác sĩ Hudson, một chiếc Hudson Hornet đời 1951 từng là huyền thoại của đường đua Piston. Cũng chính là người mà Tia chớp ngưỡng mộ.


Ngoài ra còn có Mater, chiếc xe tải cũ mèm, gỉ sét và vui tính.

Cũng chính tại thị trấn này, anh đã học được rất nhiều bài học về cuộc sống từ những chiếc xe cũ kỉ và già nua, nhưng đằng sau họ là những quá khứ tự hào và vinh quang đầy giá trị về thị trấn mà họ đã tạo dựng và yêu thương…và cuộc tình giữa Tia Chớp và cô nàng Porsche Sally cũng nãy sinh từ đây

Thị trấn Radiator Springs trước kia là một nơi sầm uất thịnh vượng, với những “chiếc xe” thân thiện và hiếu khách, con đường đi qua thị trấn là huyết mạch giao thông (Route 66) nên cuộc sống tại đây rất sung túc….họ đùm bọc nhau cùng chia sẽ mọi tốt đẹp và ưu phiền.

Long ago, but not so very long ago
The world was different, oh yes it was
You settled down and you built a town and made it live
And you watched it grow
It was your town

Và rồi………chính phủ quyết định mở một đường cao tốc theo lối tắt…..mọi du khách không còn dịp ghé ngang qua thị trấn hiếu khách này, nơi đây trở nên hoang vắng hiu quạnh, và những chiếc xe nơi đây cũng thế, buồn phiền, già nua..sự thất vọng cũng đã thể hiện được trên thái độ của họ….như lời bài hát đầu đã thể hiện rất hạnh phúc và tự hào, nhưng bây giờ đó là sự thất vọng:

Time goes by, time brings changes, you change, too
Nothing comes that you can't handle, so on you go
Never see it coming, the world caves in on you
On your town
Nothing you can do.

Thời gian thì luôn trôi qua.

Thời gian luôn mang lại thay đổi, và bạn cũng vậy

Bạn cũng không thể hay tiếp tục như thế được

Chưa bao giờ bạn thấy nó, mọi người cũng không chú ý đến bạn

Với thị trấn này

Cũng không còn gì bạn có thể làm được..

Và chi tiết sau khi đường cao tốc được sử dụng, kết quả là tất nhiên…thị trấn trở nên vắng lặng ….

Main street isn't main street anymore

Lights don't shine as brightly as they shone before
Tell the truth, lights don't shine at all
In our town

Con đường chính đã không là con đường nữa rồi

Ánh đèn không còn sáng như trước đây nữa

Sự thật là nó đã tắt……ở thị trấn của chúng ta..

Và tấm lòng của họ luôn gắn bó với nơi họ đã tạo nên bằng long yêu thương và sức lực được thể hiện ở cuối bài hát…

Main street isn't main street anymore
No one seems to need us like they did before
It's hard to find a reason left to stay
But it's our town
Love it anyway
Come what may, it's our town.

Dù con đường chính đã không còn nữa

Không còn ai cần chúng ta như trước nữa

Thật là khó để có lí do rời bỏ hay ở lại

Nhưng nó vẫn là thị trấn của chúng ta

Hãy yêu nó ..!!

Bất cứ điều gì nhé!!! Nó là thị trấn của chúng ta…

Mời bạn thưởng thức bài nhạc này!!!

Long ago, but not so very long ago
The world was different, oh yes it was
You settled down and you built a town and made it live
And you watched it grow
It was your town

Time goes by, time brings changes, you change, too
Nothing comes that you can't handle, so on you go
Never see it coming, the world caves in on you
On your town
Nothing you can do.

Main street isn't main street anymore
Lights don't shine as brightly as they shone before
Tell the truth, lights don't shine at all
In our town

Sun comes up each morning
Just like it's always done
Get up, go to work, start the day,
Open up for business that's never gonna come
As the world rolls by a million miles away

Main street isn't main street anymore
No one seems to need us like they did before
It's hard to find a reason left to stay
But it's our town
Love it anyway
Come what may, it's our town.

Viết :
Photobucket
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Và... Cơn mưa tới



Ngày không gió. Con phố dài trăn trở trong giấc trưa nóng bức. Đã bao lần mây mưa kéo qua khoảng trời lặng lẽ… Có bao giờ gió mang một cơn mưa trái mùa đến vào ngày nắng hanh hao, có bao giờ dòng người lạ xa ngoài phố vô tình mang anh đến…

Chờ đợi…


Anh nhớ em”.

Từng ngày qua đi, qua đi rất nhanh
Mái hiên xưa tươi hoa muôn lá xanh
Lòng buồn trong đêm
Chờ gió mang ngày mưa tới

Cảm giác như…

Ngày dài cùng với những nhớ nhung. Phố thao thức cùng em những đêm khắc khoải. Đã bao lần em tự hỏi. Năm tháng có làm mong nhớ nguôi ngoai? Khoảng cách có làm hình bóng em ở trong lòng anh mờ nhạt?... Có khi nào tình yêu anh không còn đủ cho chờ đợi của em, có khi nào dòng người tấp nập kia sẽ mang anh đi mãi…


Người trên phố đi bên nhau rất vui
Chỉ riêng em cô đơn theo mãi thôi
Đường xa lắm hắt hiu mây buồn
Nên mây ngừng trôi…


Chút ấm áp chợt đến với em…
Khi em nhìn thấy đôi bàn tay nắm, nghe nhịp chân sánh bước trên con phố dài.
Nhưng chỉ có mình em…
Với ngày đơn lẽ, trên con đường có bao người đang hối hả với nỗi niềm riêng và những điều tự vấn vu vơ.
Niềm vui chỉ là ở đây, bên cạnh anh. Nhưng sao anh không đến? Tình yêu ta có giống như vô vàn tình yêu khác, tình yêu anh có như cơn mưa chợt đến chợt đi? Cảm giác này em chưa từng có được, mong nhớ một người cũng là hạnh phúc, chờ dợi khiến em cảm nhận rõ rệt nỗi khát khao, khi gặp nhau sao em không nói được em đã nhớ mong anh đến thế nào…

Ngày, những áng mây lười nhát chậm chạp trôi đi và lặng gió. Phố vẫn âm thầm trở mình giữa cơn oi bức. Lại một ngày không mưa.

Một ngày, một ngày, một ngày nữa…

Bé dế khẽ rung trong lòng bàn tay. Một tin nhắn mới.


Và cơn mưa tới… mát tâm hồn
Em sẽ đứng bên ô cửa nhỏ
Ngoài trời mưa rất hiền
Chờ dấu chân anh



Ngày mưa. Ngoài kia vắng bóng của những dòng người chen chút. Mưa dịu dàng dỗ dành con phố trái tính bằng những bài hát không vần điệu rõ rệt. Không còn những câu hỏi ngớ ngẫn trong lòng em nữa… chỉ có em, cơn mưa và niềm mong nhớ khôn nguôi. Vì…

Vì em đã biết dưới cơn mưa
Dịu dàng anh sẽ tới
Hát lên lời ru em ái
Cho em mà thôi…


“Ở dưới có mưa chưa? Trên Sài Gòn bữa nay mưa lớn lắm. Vài bữa nữa anh về.
.
.
.
.
.

-->đọc tiếp...

Forever - Stratovarius





Một khung trời mùa đông trắng xóa, những bông tuyết lạnh lẽo rơi rơi, phủ đầy không gian. Tôi đứng đó và nhìn về phía xa, những hàng cây , những ngôi nhà thấp thóang dưới làn tuyết trắng. Một nơi nào đó trong ký ức.

Đó là những hình ảnh hiện ra khi tôi nghe thấy những đọan nhạc dạo đầu bản "forever" của Stratovarius lần đầu tiên. Trong cuộc sống, có những điều bất chợt khiến bạn có một cảm giác thật quen thuộc, như là đã gặp ở một nơi nào đó. Và chúng mang lại cảm xúc. Một bản tình ca buồn và đầy ý nghĩa. Đẹp và mênh mang.


"I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast"
Tôi đứng một mình trong màn đêm
Mùa đông của cuộc đời đã đến thật nhanh


Một lúc nào đó, bạn sẽ ở vào hoàn cảnh ấy. Khi cuộc đời đã đổ bóng trên đôi vai của bạn. Khi những niềm vui, những nỗi buồn, những nỗi đau, niềm hạnh phúc... tất cả đã trở thành kỉ niệm. Khi bạn phải đối mặt với "the winter of my life"- tuổi già và cái chết. Sẽ có lúc đó, tôi đứng đây, ở ngay đây, trong màn đêm lạnh lẽo và cô đơn, và những kỉ niệm từ đâu dâng đến ngập tràn:


"Memories go back to my childhood
Today i still recall"
Kỉ niệm thời xa xưa
Bất chợt ùa về


Lặng nghe tiếng thời gian trôi đi ngoài kia, lặng nghe những cảm xúc tưởng như đã chết trong tâm hồn. Bao lâu rồi? Mọi thứ đã trôi qua bao lâu? Giờ đây tất cả như một cuốn phim quay chậm nhập nhòe trước mắt. Tôi tự hỏi rằng phải chăng chúng là có thật? Đã từng diễn ra như thế? Mơ hồ không còn nhận ra rằng đó chính là cuộc đời mình.

"Oh how happy i was then
There was no sorrow, there was no pain
Walking through the green field
Sunshine in my eyes"
Ngày tháng ấy thật hạnh phúc
Chẳng có nỗi buồn hay đớn đau
Tôi bước qua cánh đồng xanh thẳm
Với ánh mặt trời rực rỡ trong đôi mắt


Một cảm giác thật lạ khi nghe đến từ "green field". Hình ảnh một thằng bé len lỏi qua những cánh đồng một ngày hè đầy nắng. Có thể cảm nhận được đó là tuổi thơ của nhân vật trong bài hát, nhưng sao mà quen thuôc quá. Cứ như đó cũng là kí ức của chính tôi, một cuộc đời nào khác.

"I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind..."
Tôi vẫn còn ở đó, ở mọi nơi
Tôi là hạt bụi vương theo làn gió

Nhỏ bé một kiếp người, sinh ra và mất đi. Ý nghĩa gì khi tôi được bắt đầu từ cát bụi và sẽ trở về với cát bụi? Cái chết đến như một lẽ tự nhiên. Tôi sẽ ra đi như chưa từng tồn tại, như chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này. Và nhanh chóng bị lãng quên. Một trăm năm, một ngàn năm trôi qua, chẳng còn ai biết rằng đã từng có "tôi", rằng tôi đã từng ở đây, đã từng sống, đã từng cười, đã từng khóc, đã từng yêu thương. Da diết một nỗi tiếc nuối trong từng lời hát, tiếc cho món quà tuyệt diệu nhất tạo hóa ban tặng là cuộc sống tươi đẹp này, tôi đã đi qua.

Điều gì sẽ ở lại? Đó chính là tình yêu.

Không có một lời nào nói về tình yêu, nhưng tôi tin rằng bài hát là một bản tình ca thật đẹp. Tôi đã từng đi tìm ý nghĩa của cuộc sống này là gì. Câu trả lời là tình yêu. Là tìm thấy một người trở thành mục đích sống của mình. Một người làm cho ta nhận ra rằng không một giây phút nào ta tồn tại là vô nghĩa. Tình yêu thật sự sẽ không bao giờ tàn phai, không bị bất kì điều gì làm nhạt nhòa, kể cả cái chết và thời gian. Ở bên em cuộc đời này là chưa đủ, tôi biết điều đó. Và khi thời gian và cái chết chia lìa đôi ta, thì tình yêu tôi dành cho em vẫn luôn còn mãi.

"I'm the star in the northern sky"
Tôi là ngôi sao trên bầu trời phương Bắc

Một ngôi sao luôn cố định trên bầu trời, không bao giờ thay đổi, tỏa ánh sáng soi đường cho những kẻ lạc lối . Đó là ngôi sao Bắc Đẩu. Tình yêu tôi dành cho em cũng thế, không bao giờ đồi thay. Tôi sẽ luôn ở đó, và sẽ chờ đợi em. Dù cho thế giới này có ra sao đi chăng nữa. Tôi sẽ âm thầm dõi theo bước chân của em, tỏa ánh sáng của mình để dẫn lối cho em. Không cần em phải bên tôi, chỉ cần em luôn được hạnh phúc. Và những lúc cần đến tôi, em biết tôi sẽ luôn ở đó,vì em, trên bầu trời phương Bắc.

"I never stay anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever?
Would you wait for me forever?
Will you wait for me forever?"
" Em sẽ chờ tôi đến muôn đời phải không?"


Nhiều người sẽ trách chàng trai trong bài hát này, tại sao phài bắt người mình yêu phải chờ đợi. Vì, có lẽ tôi đã ra đi rồi, như ở đầu bài hát đã nói. Có lẽ tôi không thể bên em trong cuộc đời này, trong kiếp người này. Hãy chờ tôi và tin vào tình yêu của tôi. Qua thời gian và không gian, chỉ cần em chờ tôi, tôi sẽ trở về. Chắc chắn rằng tôi sẽ gặp lại em. Dù là ở một cuộc đời nào khác, một kiếp người nào khác. Điệp khúc "Would you wait..." được lập lại hai lần được đổi thành "Will you wait..." khẳng định niềm tin vào tình yêu từ quá khứ, đến hiện tại, và tương lai. Một niềm tin son sắt vào điều kì diệu nhất của cuộc sống này.

Và bạn, một lúc nào đó, cũng sẽ ra đi. Bạn sẽ còn lại gì?

Phải chăng là tình yêu?
-->đọc tiếp...

Sao mẹ..."khinh người" thế?!

Ngày con gái còn học ở Hà Nội, thi thoảng về với mẹ, háo hức kể những câu chuyện không đầu không cuối về cuộc sống ở đó, vậy mà nghe xong mẹ cứ “hở, hả, cái gì cơ?” khiến con gái cụt hứng vùng vằng “chả kể nữa cho xong!”.
Sau con gái mới biết mẹ bị nặng tai, di chứng từ những ngày mẹ sinh nở bị tiêm nhiều kháng sinh quá! Con gái ân hận khóc suốt mấy hôm liền vì thương mẹ. Rồi bố mua cho mẹ chiếc máy trợ thính, mẹ nghe khá hơn, không còn nghễnh ngãng “ông nói gà, bà nói vịt”.
Hôm biết con chuẩn bị sinh, mẹ vội vàng bắt xe ôm qua 60km đường để xuống “hộ đê”. Mẹ nhớ mang theo tiền và ít tã cho cháu ngoại mà đã cất sẵn, để gọn đó, xong lại quên không cầm theo chiếc máy nghe.
Hàng xóm thắc mắc và trách móc sao mẹ “khinh người”. Con gái vội vàng thanh minh, trong khi mẹ có vẻ không hiểu, vẫn nói lý nhí và cười điệu hiền lành, lầm lũi, cắm cúi làm lụng luôn tay không ngơi nghỉ, hết nhặt nhạnh tã bẩn mang giặt, cho đến lau dọn quanh nhà, cọ bụi bẩn trên giường và bàn ghế sạch bong, xong xuôi lại lọ mọ đi chợ nấu ăn, rửa bát, thu dọn...
Buổi tối mẹ được nghỉ đôi chút bằng cách bế cháu cho con gái ngả lưng, khuya mẹ mới có thể đặt lưng xuống giường nhưng khi cháu oe oe thức giấc bà lại là người đầu tiên bật dậy. Mẹ rất thính ngủ, cháu cựa quậy là biết ngay mặc dầu không nghe thấy.
Hôm con gái nhờ mẹ tìm hộ cái để buộc bụng cho gọn trong tủ, mẹ kéo mạnh ngăn kéo làm cho đám chén bát bằng sứ va vào nhau loảng xoảng khiến bé giật mình gào toáng lên. Con gái nhăn nhó: “Đã bảo mẹ kéo nhẹ thôi lại còn”. Mẹ ngơ ngác, không nghe thấy nhưng nhìn cũng hiểu thái độ của con gái liền tiến đến nói khẽ với cháu: “Bà xin lỗi cu Tít nhé!”.
Mẹ quay đi tiếp tục cần mẫn các công việc phục vụ con cháu, con gái bỗng không cầm được nước mắt, con gái quá vô tâm! Mẹ đâu nghe rõ lời con gái dặn, mẹ cũng đâu nghe được tiếng kêu của đồ vật khi kéo ngăn ra. Khổ mẹ quá!
Trời hè nóng, ngày mùa nên nông dân quanh đây phơi rơm rạ nhiều, có người còn đốt làm tro ở dưới đồng, bay thốc lên cả nhà của con gái. Thật khó chịu! Nhà có hai cái quạt cây, con gái dùng một chiếc và khi con ngó ra đã thấy mẹ mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang nấu ăn nhưng chiếc quạt thì được quạt hướng ra ngoài cửa để xua đám khói đi chỗ khác…
Cô hàng xóm sang mượn chiếc rổ, mẹ không nghe rõ, tưởng cô hỏi thăm, hồ hởi mời và đon đả khoe: “Cô vào nhà chơi. Tối qua cháu tôi ngoan lắm cô ạ. Trộm mụ, sữa mẹ nó về nhiều rồi”. Con gái ở trong nhà nghĩ thương mẹ đến thắt ruột, mẹ lúc nào cũng lo nghĩ và tự hào về con cháu.
Con gái ngộ ra những vất vả đớn đau như mình hiện giờ, ngày nào mẹ cũng đã trải qua. Đúng là sinh con ra mới hiểu lòng cha mẹ, con gái mới sinh xong mà đã thấy thấm mệt rồi. Thế mới hay mẹ nuôi mình lớn ngần này, là biết bao nhiêu tâm huyết đổ vào.
Thật may, ông Trời luôn ban cho các bà mẹ tấm lòng biển rộng, tính kiên trì nhẫn nại và tình yêu vô điều kiện dành cho con mình. Nhớ lại những lần cãi mẹ, lớn tiếng với mẹ... thật day dứt.
Thế gian ơi, đã ai đo được lòng mẹ hay chưa?
-->đọc tiếp...

Nghị lực sống của cậu bé "một ngón"

Chỉ với một ngón tay ở mỗi bàn tay, một ngón chân ở mỗi bàn chân nhưng Nguyễn Duy Đạt, học sinh lớp 3Đ, Trường tiểu học Hoàng Đông (Duy Tiên, Hà Nam) vẫn có thể làm những công việc như bao nhiêu cô bé, cậu bé cùng trang lứa. Không chỉ vậy, em còn viết và vẽ rất đẹp.

Hai ngón tay chụm vào nhau giữ chặt đầu bút, phần bàn tay không có ngón để giữ thân bút, từ từ từng nét một, cẩn thận, những con chữ tròn trịa, đều chăm chắm dần hiện ra từ đôi tay nhỏ bé của em.

Đạt cười tươi nói: “Lúc đầu em học cũng hơi khó vì cây bút cứ “chạy” đi đâu ấy, đau tay lắm. Nhưng mãi rồi quen, em thấy cầm bút viết giờ dễ lắm”.
Liên tiếp trong hai năm lớp 2 và 3, Đạt là một trong ba học sinh đại diện của lớp được mang vở chính tả đi thi vở sạch chữ đẹp của trường, đại giải khuyến khích.
Bạn bè, thầy cô ai cũng biết hoàn cảnh nên chẳng ai trêu chọc hay ghét bỏ em. Trái lại, ai cũng khâm phục tài hội họa của em.

Năm lớp 2, Đạt thay mặt trường tham dự cuộc thi vẽ của huyện. Bức tranh em vẽ về cảnh mọi người đi chơi Tết, cảnh quê hương với đồng ruộng và cánh diều đã được ban tổ chức trao giải nhất.

Đạt cười ngượng nghịu: “Em muốn sau này trở thành họa sỹ, em sẽ vẽ về gia đình, vẽ đồng lúa quê mình”.

Không chỉ viết đẹp, vẽ giỏi, Đạt còn có thể cầm chổi giúp bố mẹ quét nhà, tự cầm đũa ăn cơm. Em khéo léo dùng kéo cắt hình chú khủng long bé ra khỏi một trang báo, tặng tôi”.
Ở nhà em thích nhất là chơi tâng cầu và nhảy dây. Nhìn đôi chân bé xíu, thuôn, vát nhọn lăng xăng chạy khắp trên sân, mồ hôi nhễ nhại, bà Nguyễn Thị Thỉnh, 55 tuổi, mẹ em cười, cho biết thêm: “Đạt cũng thích đá bóng lắm. Nó thích nhất làm thủ môn với… tiền đạo”.
Thấy bố ngồi đạp máy may hay quá, Đạt đòi bố dạy. Gần 2 tuần nay, ông Đạt đã dạy con đạp chân thuần thục, hướng dẫn em cách xâu chỉ, tháo chỉ. Đạt có vẻ khá thích thú và tiếp thu “bài giảng” khá nhanh.

Ông Nguyễn Tiến Thiểu, 70 tuổi, bố em cho biết, cả nhà có 7anh chị em thì có cái Hương và cậu út này, mới sinh ra đã chỉ có một ngón tay, một ngón chân mỗi bên như ông.

Ngồi trầm ngâm nhìn con nô đùa ngoài sân, ông Thiểu nói: “Cháu sinh ra đúng là không được hình dáng như các bạn nên gia đình có vất vả hơn một chút. Chúng tôi cũng không buồn nhiều vì chuyện đó đâu. Mong là đến cháu nó thôi, sẽ không còn ai trong nhà tôi nữa bị như vậy”.

Trong câu chuyện của mình, ông chỉ có một nỗi băn khoăn là làm sao Đạt khi lớn lên, có nơi nào đó hay công việc gì đó phù hợp với em: “Cháu nó chân tay như vậy nên tôi lo lắm. Mình giờ cũng đã già rồi mà các cụ bảo “sinh có hạn, tử bất kỳ”, chẳng biết thế nào cả”.
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

Hai mảnh đời bất hạnh và đứa trẻ chưa được đến trường

Vợ chồng anh Phạm Văn Màu và chị Lê Thị Huệ đang trọ tại số nhà 1 kiệt 15 đường Ngự Bình, TP Huế, đang hàng ngày “vật lộn” với bệnh tật, đi bán vé số mưu sinh qua ngày, cùng đứa con đã đến tuổi đi học nhưng chưa được đến trường…


Hai mảnh đời bất hạnh tìm đến với nhau

Sinh ra tại thôn Thượng Vũ, xã An Bình, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, anh Phạm Văn Màu (42 tuổi) khi sinh ra đã bị viêm màng não, gia đình anh đã chữa chạy khắp nơi nhưng bệnh tình của anh Màu không thuyên giảm.

Cũng vì hoàn cảnh gia đình túng thiếu, bao nhiêu vật dụng có giá trị gia đình anh bán hết để chữa bệnh cho anh “trong nhà có gì bán nấy, cả đất đai vườn tược, trâu bò… để lấy tiền đưa tôi đi bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) chữa bệnh nhưng không khỏi, gia đình vì thế mà nợ nần ngày càng chồng chất…”, Anh Màu kể lại với chúng tôi những ngày anh còn ở Bắc Ninh.

Vợ chồng anh Màu chị Huệ và đứa con nhỏ của anh chị (Ảnh: Ngọc Dương).

Nhận thấy mình trở thành “gánh nặng” cho gia đình, anh Màu quyết định “Nam tiến” và nơi anh chọn là mảnh đất Cố đô Huế. Năm 2002, anh từ Bắc Ninh vào Huế mưu sinh, với công việc chính là hàng ngày đi khắp các nẻo đường, ngõ ngách bán vé số, vất vả, cực nhọc là thế nhưng số tiền anh làm ra cũng chỉ “đủ” trả tiền trọ và ngày ăn 2 bữa cơm “đạm bạc”. 

Thế rồi anh gặp chị Lê Thị Huệ (38 tuổi) quê ở Huế cũng là người đi bán vé số, đồng cảm của những người “cùng cảnh ngộ”, họ đến với nhau, nương tựa vào nhau để sống hết quãng đời còn lại.

Gia đình nhà chị Huệ cũng vô cùng vất vả, hoàn cảnh “éo le”, bản thân chị bị nhiễm chất độc mầu da cam, không những thế chị còn mắc thêm chứng bệnh Kinh phong, đã đi Hà Nội, Sài Gòn chữa trị nhưng do bệnh quá nặng, bệnh viện trả về cho gia đình. Chị Huệ là người con thứ 6 trong gia đình có 8 anh chị em, bất hạnh thay trong số đó có 5 người bị nhiễm chất độc màu da cam, trong đó chị gái chị Huệ là nặng nhất, bại não, liệt cả 2 tay, 2 chân, lưng bị gù…

Anh Màu và chị Huệ lấy nhau và sinh được bé Phạm Lê Minh Hoàng, năm nay Hoàng 5 tuổi, đã 5 tuổi nhưng Hoàng chưa một lần được… đến lớp vì cha mẹ em nghèo quá…

Vật lộn mưu sinh giữa đời

Thuê một phòng trọ tại số nhà 1 kiệt 15, Ngự Bình, TP Huế, ngày ngày 2 vợ chồng cùng đi bán vé số, mỗi ngày tiền lời được khoảng 50.000 đồng, với số tiền ít ỏi đó vợ chồng anh sống rất vất vả không đủ trang trải cho cuộc sống hàng ngày. 

Những ngày không mưa gió, công việc bán vé số của anh chị tương đối thuận lợi thế nhưng Huế vào mùa mưa thì vất vả vô cùng… “Có thời gian Huế mưa cả tuần, đã không đi bán được vé số đã đành, bệnh tình của 2 vợ chồng lại “tái phát” mỗi khi trái gió trở trời, cơ cực lắm chú ơi…” - Chị Huệ tâm sự với chúng tôi với đôi mắt ướt nhòe. 

Mọi sự giúp đỡ gia đình anh Màu, chị Huệ xin gửi về: Phạm Văn Màu, số nhà 1 kiệt 15, Ngự Bình, TP Huế (chủ trọ tên Ngọc), hoặc Báo điện tử VTC News - Tầng 2, Toà nhà 46, ngõ 230 Lạc Trung – Hai Bà Trưng – Hà Nội.

Những hôm trời mưa không đi bán được, hai vợ chồng cùng đứa con nhỏ chỉ biết nhìn nhau không nói nên lời. Nuốt những nỗi đau, những vất vả khó khăn vào trong lòng, họ động viên nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

“Có hôm cả “gia đình” chỉ ăn cơm trắng với muối vừng, muối lạc cho qua bữa, nhìn vợ con kham khổ lòng tôi đau thắt, nhưng biết làm sao bây giờ, chỉ còn biết động viên vợ con gắng sống rồi thế nào một ngày nào đó sẽ có được cộc sống “đầy đủ hơn”, có ai mà khó cả đời phải không chú…” - anh Màu tâm sự với một ánh mắt sáng ngời, tin vào tương lai phía trước.

Hiện tại mong ước của anh chị là làm sao có tiền để cho cháu Hoàng được đến lớp như bạn bè cùng trang lứa, nhưng xem ra với hoàn cảnh khó khăn như vậy thì việc cháu Hoàng không được đến trường, nguy cơ thất học là rất cao. “Thôi thì vợ chồng tôi thế nào cũng được, nhưng còn cháu Hoàng không biết đến khi nào mới đủ tiền cho cháu đến trường đi học để biết đọc biết viết đây…” - chị Huệ ngậm ngùi ôm con vào lòng, nước mắt lại trào ra…

Vũ Ngọc Dương

-->đọc tiếp...

Followers