Photobucket FUCKING CHINESE

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009


Cay la va gioLá lìa cành là vì gió cuốn đi... hay là vì cây không giữ lại? Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó, điều đầu tiên... hãy yêu người đó trước đã.

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?".

Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời.

Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu".

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây".

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau.

Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?

N.T.


-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Bốn cô gái trong căn nhà trọ

Bốn đứa con gái, đã 24 tuổi, sống trong một căn nhà đi thuê, rộng 20m vuông, có một gác xép và một nhà tắm bé tẹo trong góc nhà. Tối tối, bốn đứa, 3 chiếc xe máy và 1 cái tủ lạnh đã hỏng cùng chia sẻ không gian ấy. Nhưng lúc nào cũng thấy có nụ cười…

Bốn đứa con gái, chơi với nhau từ hồi còn mang cái dáng vẻ nhếch nhác của dân tỉnh lẻ lên thành thị học đại học. Ngây thơ và lười biếng. Cùng cầm tấm bằng tốt nghiệp, bôn ba tìm một chốn cho mình giữa nơi phồn hoa và nhiều cạm bẫy. Nhưng niềm tin thì lúc nào cũng ăm ắp trong tim…

Bốn đứa mình, khác nhau về gương mặt, chiều cao, về nơi xuất thân và những sở thích kỳ quặc. Duy nhất một điểm, chúng ta mang cái chất bướng bỉnh của dân luật, đôi khi bướng bỉnh lên tới tận trời.

Gần hai năm ra trường, chập chững bước trên đôi chân của mình, vấp váp và ngã quị. Có lúc khóc òa lên vì những thất bại đắng cay, có lúc thì lại lặng câm. Không có gì là dễ dàng với chúng ta, với những con bé non nớt, cả tin và vụng về trong các mối quan hệ phức tạp, rối rắm của cuộc đời. May mà chúng ta có nhau!

Sợi dây liên kết mỏng mảnh như tơ, tưởng như chỉ chạm nhẹ sẽ đứt lìa vĩnh viễn…Đối với bốn đứa mình…Sợi dây ấy là tình bạn…Mãi vững bền. Và đây, 4 cô:

H – Nụ cười mạnh mẽ, trái tim nhạy cảm

Mày sở hữu một chiều cao lý tưởng, khuôn mặt khả ái và phong thái tự tin, đôi khi là già dặn. Mày mang trong mình nụ cười lạc quan, và nồng hậu, sự quan tâm đã thành máu thịt. Nhưng mày lại có một trái tim nhạy cảm, quá nhạy cảm với những nỗi đau đớn khiến cho lồng ngực lúc nào cũng có thể nức nở…

Đôi khi vì nụ cười mạnh mẽ luôn nở trên môi, tao lại nhầm tưởng rằng những khó khăn của mày đã dứt.

Mày luôn khóc một mình, nức nở trong đêm với đôi mắt mọng đỏ. Với một niềm tin tuyệt đối vào tình yêu trọn vẹn, mày để người ta cứa từng nhát dao vào trái tim. Tình yêu ấy mang đến cho mày chiếc áo của một người lớn, mặc không vừa nhưng phải mỉm cười khen đẹp. Mệt mỏi cho trái tim nhạy cảm, xót xa cho niềm tin vụn vỡ… Trả lại chiếc áo với niềm luyến tiếc khôn nguôi. Giá như người ta biết trân trọng, thì há đâu mình phải mặc áo không vừa? Và đêm đêm, giấc ngủ không lành cho những gì không còn vẹn nguyên.

O - Vòng tay bé nhỏ, tấm lòng bao la

Những ngón tay của mày nhỏ nhắn, bé bỏng và mềm mại. Giọng nói mượt mà, chậm rãi và hồn hậu. Gần mày, tao có cảm giác muốn được nhỏ lại, muốn được vỗ về và làm nũng. Mày luôn có những ý nghĩ về sự lo lắng và chăm sóc như một người mẹ cho những người yêu thương. Đôi khi vòng tay thì lại quá bé nhỏ… Dằn vặt mình trong sự bất lực cùng cực về những giới hạn của niềm thương yêu, và mày khóc… Đôi khi tao bực mình, bảo mày quẳng những gánh nặng không đâu đó đi. Và tao cũng biết, đó là điều không thể. Mày là như vậy, luôn là thế cho tới khi chúng ta là những bà già, tóc bạc phơ.

Công việc ổn định và một tình yêu bình yên. Tao luôn ước mày mãi được hạnh phúc như thế. Không có nước mắt, cũng như niềm tuyệt vọng trong thế giới của mày. Tao nguyện cầu bằng tất cả niềm tin…

L - Bướng bỉnh và cô đơn

Tớ ở với cậu rất lâu, đủ để hiểu những điều cần hiểu về cậu. Có lần tớ khiến cậu phải ra khỏi nhà và khóc nức nở. Có lần cậu khiến tớ tức điên và muốn bỏ mặc… Có nhiều lần, rất nhiều lần chúng ta phải nhún nhường nhau…Tớ biết cậu bướng bỉnh. Nhưng tớ cũng biết cậu cô đơn.

Cậu sống nội tâm, và hay suy nghĩ nhưng lại không bao giờ biết cách chia sẻ. Cuộc sống vốn là một ly cốc tai nhiều vị và nhiều màu sắc, nhưng với cậu, nó chỉ là một ly sữa hiền lành, ngọt ngào và trong sáng.

Tình yêu còn ở rất xa. Biết đến bao giờ, cậu gặp được người ấy… Và sự cô đơn sẽ không còn ở lại.

Tôi – Vụn vỡ và hỗn hợp

Tôi biết mình hay cười, nhưng cũng biết mình hay khóc và than vãn. Tôi không mạnh mẽ như H khi tình yêu đầu ra đi, tôi cũng không nhạy cảm để giữ nó ở lại mãi trong tim với nỗi nhức nhối. Tôi không đủ bao dung để đưa tay ôm mọi nỗi đau vào lòng như O., và cũng không quá bướng bỉnh để giữ cái tôi độc lập như L. Tôi vụn vỡ trong tính cách. Hỗn hợp những cảm xúc đời thường để có thể giao thoa.

Tôi 24 tuổi, vỡ òa trong giấc mộng của tuổi hai mươi về cuộc sống, về tình yêu…Đôi khi trống rỗng đến mức có thể chết đi. Nước mắt cay xè trong căn phòng yên lặng. Tôi lấp đầy mình bằng sự cố gắng của niềm tin về những điều tốt đẹp sau này. Khao khát trở nên mạnh mẽ thúc đẩy tôi mỉm cười.

Nhà mình, gặp nhau và ở lại như những mảnh ghép xếp hình khác màu nhưng cùng chung khớp nối.

Những ngày lễ cùng đi xem phim, mua tặng nhau những món quà nho nhỏ. Những ngày Hà Nội ngập trong nước, mình vẫn cười, khoanh chân ngồi ở nhà đợi nước rút. Và những lần thất bại trong công việc, nấu một bữa thật ngon, ăn thật nhiều để nuốt trôi những khó khăn trước mắt…

Tình yêu ra đi cùng nước mắt, mình động viên lẫn nhau…

Bốn đứa nhà mình, kiên cường và mạnh mẽ. Bốn đứa nhà mình, dịu dàng và yếu đuối. Nhà mình ăm ắp niềm vui và sự chờ đợi. Chờ đợi cho những gì tốt đẹp mà chúng ta chắc chắn sẽ có trong tương lai…Dù chúng ta vẫn đang đi chân trần trên những con đường chông chênh để tìm bản ngã trong cuộc đời rộng lớn này…

Viết cho nhà mình với tất cả niềm yêu thương.

Một mai chúng ta xa nhau thì tình bạn vẫn nguyên vẹn như nó đã có.

Yêu bằng tình yêu của một trái tim không biết nói thành lời…

“Viết tặng cho những người bạn, cho những người yêu thương nhất với tất cả tấm lòng”.

Tiêu Hà

-->đọc tiếp...

Những ngọn nến

Photobucket
Trong một căn phòng. Bầu không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến. Cây nến thứ nhất than vãn: "Ngọn lửa của ta là biểu tượng của sự thái bình, hòa thuận. Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người, thậm chí vợ chồng anh em trong một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ". Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn. Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể: "Ta là Niềm tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên kẻ thừa thải, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống chạy theo thời không cần tới niềm tin". Nói rồi ngọn nến từ từ tắt, tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc". "Ta là Tình yêu - ngọn nến thứ ba nói - Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quênluôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt nhất của mình". Dứt lời phẫn nộ, ngọn lửa vụt tắt. 

Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm tận góc xa vẵn tiếp tục phát ra ánh sáng, nhấp nháy như ngôi sao độc nhất giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: "Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa bình. Niềm tin. Tình yêu phải luôn tỏa sáng tới cùng kia mà!". Cây nến thứ tưnãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng lên tiếng đáp lời cô gái: "Đừng lo. Tôi là Hy vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mỏng manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu". 

Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác.
-->đọc tiếp...

Vị ngọt của cà phê muối

Anh gặp cô trong một bữa tiệc. Cô nổi bật giữa đám đông. Rất nhiều ánh mắt trìu mến và ngưỡng mộ hướng về phía cô, rất nhiều lời có cánh vây quanh cô. Trong khi, anh chỉ là một người đàn ông bình thường...

Cuối bữa tiệc, anh ngỏ ý mời cô đi uống cà phê. Cô rất ngạc nhiên, nhưng trước vẻ lịch thiệp của anh, cô nhận lời.  

Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ. Anh, dường như quá căng thẳng, đến chẳng nói được điều gì. Còn cô, cảm thấy không được thoải mái, đang nghĩ sẽ đề nghị anh đưa về.  

Bất chợt anh gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi chút muối, tôi muốn dùng cà phê với muối!". Lời đề nghị của anh làm mọi người xung quanh chú ý, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh, ngạc nhiên và giễu cợt. Gương mặt anh chuyển sang màu đỏ. Tuy thế, khi người phục vụ mang muối tới, anh vẫn dùng muỗng để lấy một chút muối bỏ vào ly cà phê của mình, và uống.  

Cô tò mò hỏi anh: "Vì sao anh lại có sở thích này?". Anh giải thích: "Khi còn nhỏ, tôi sống gần biển. Tôi rất thích chơi ở biển. Tôi có thể cảm thấy vị của biển - mặn và đắng, giống như vị cà phê có muối. Giờ đây, mỗi lần uống cà phê, tôi đều bỏ muối. Tôi thường nhớ về tuổi thơ của mình, nhớ về quê hương. Tôi rất nhớ quê hương, nhớ cha mẹ tôi, họ vẫn còn sống ở nơi đó".  

Cô nhìn thấy có những giọt nước mắt trên gương mặt anh, khi anh đang nói. Cô cảm nhận rõ sự xúc động từ sâu trong trái tim anh. Một người đàn ông khi phải thốt ra thành lời tình yêu đối với quê hương, chắc phải là một người rất yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Rồi cô cũng bắt đầu nói, về quê nhà xa xôi của cô, về tuổi thơ, về gia đình của cô.  

Đó thực sự là một cuộc trò chuyện xúc động, một bước khởi đầu tốt đẹp trong mối quan hệ giữa họ. Và họ tiếp tục hẹn hò. Cô tìm thấy ở anh những gì mình từng mơ ước ở một người đàn ông - một người có đức tính khoan dung, chân tình và chu đáo. Rồi thì, như một câu chuyện tình đẹp: hoàng tử đã cưới người đẹp, họ sống với nhau một cuộc sống hạnh phúc. Cám ơn ly cà phê mặn. Và, mỗi lần pha cà phê cho anh, cô thường bỏ vào chút muối, đúng như anh đã thích. 

Sau 40 năm chung sống, anh đã ra đi, để lại cho cô một bức thư: "Em yêu, hãy tha thứ cho anh, tha lỗi cho sự dối trá của anh. Đó là lời nói dối duy nhất mà anh từng nói với em, rằng anh thích cà phê với muối.  

Hãy nhớ lại cái lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi uống, em đã rất ngạc nhiên khi thấy anh đòi bỏ muối vào cà phê. Sự thật là anh muốn yêu cầu một chút đường, nhưng có lẽ do quá bối rối, lại nói thành muối. Ngay lúc đó, anh không thể thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ điều đó lại chính là tác nhân đầu tiên làm nên mối gắn kết giữa chúng ta.  

Nhiều lần, anh đã cố gắng nhưng vẫn không nói ra được với em, nhưng anh quá sợ, vì anh đã hứa không bao giờ nói dối em. Giờ đây anh sắp lìa bỏ cuộc sống rồi, anh không sợ điều gì nữa, và anh phải nói với em một sự thật:  

Cà phê pha với muối không phải là thứ đồ uống anh thích từ khi còn nhỏ như đã từng nói với em, lần đầu tiên dùng nó, anh đã rất khó chịu. Nhưng, từ khi có em, anh đã dùng cà phê mặn trong suốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời mình. Và, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc về những gì anh đã làm để có được em trong cuộc đời này, kể cả việc uống cà phê pha với muối!". 

Nước mắt của cô đã làm nhòe hết bức thư. 

Sau này, có người đã hỏi cô: "Vị của cà phê với muối như thế nào?" - "Ngọt" - cô không ngần ngại đáp. 



-->đọc tiếp...

Những bông hoa...

Một người đàn ông dừng chân tại cửa hiệu hoa tươi và đặt hàng những loài hoa thật lạ để gửi tặng người mẹ thân yêu sống cách đó hai trăm dặm đường.

Vừa bước chân ra khỏi xe, anh nhìn thấy một cô bé đang ngồi bên đường khóc nức nở.

Anh tiến lại gần hỏi tại sao cô bé lại khóc và nhận được câu trả lời trong nước mắt: “Cháu muốn mua một bông hồng đỏ tặng mẹ cháu. Nhưng cháu chỉ có 75 xu và bông hồng thì giá 2 đôla.”

Người đàn ông mỉm cười và nói: “Hãy đi với chú nào, chú sẽ mua cho cháu bông hoa hồng.”

Khi đặt xong điện hoa gửi mẹ và mua cho cô bé bông hồng, hai người cùng bước ra khỏi cửa hiệu. Anh đề nghị chở cô bé về nhà. Cô bé hớn hở nói: “Vâng ạ. Cảm ơn chú. Chú có thể đưa cháu tới với mẹ cháu rồi.”

Cô bé chỉ đường cho người đàn ông tới nghĩa trang, nơi cô bé đặt bông hoa hồng bên cạnh một tấm bia mộ còn mới.

Người đàn ông trở lại cửa hiệu, hoãn lại yêu cầu gửi điện hoa, chọn một bó hoa lớn thật rực rỡ và lái xe hơn 200 dặm để trở về ngôi nhà của người mẹ thân yêu.

Đừng bao giờ đợi đến khi quá muộn mới thể hiện tình yêu của mình, bạn nhé!

-->đọc tiếp...

Màu của tình bạn


Một hôm các màu sắc tranh cãi với nhau xem ai đẹp nhất, tốt nhất. Màu nào cũng cho rằng mình rất quan trọng, rất hữu ích, rất được ưa thích.
Màu xanh lá cây nói: “Rõ ràng tôi quan trọng nhất. Tôi là dấu hiệu của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để làm màu của cây, lá, cỏ. Nếu không có tôi thì tất cả động vật sẽ chết hết. Hãy nhìn khắp thế giới bạn sẽ thấy tôi là màu chủ yếu.”

Photobucket
Màu xanh da trời xen vào:

“Anh chỉ biết nghĩ đến trái đất mà không nghĩ đến bầu trời và biển cả. Tôi là màu của nước, mà nước là nguồn gốc của sự sống. Bầu trời thì cho chúng ta hoà bình, khoảng không tự do và sự tĩnh lặng. Nếu không có hòa bình thì chúng ta chẳng là gì cả.”

Màu vàng nghe vậy liền cười thầm và bảo:

“Các anh cứ quan trọng hóa bản thân mình lên. Tôi mới là quan trọng nhất. Tôi mang đến tiếng cười, hơi ấm và sự vui vẻ cho thế giới này. Mặt trời màu vàng, mặt trăng màu vàng và các vì sao cũng màu vàng. Mỗi khi bạn nhìn thấy những bông hoa hướng dương, cả thế giới như đang mỉm cười với bạn. Không có tôi sẽ không còn sự vui vẻ nữa.”

Màu cam cũng bắt đầu “thổi chiếc kèn của mình”:

“Tôi là màu của sức mạnh và sự dẻo dai. Có thể tôi không có mặt ở nhiều nơi nhưng tôi lại rất cần thiết với nhu cầu của con người. Tôi mang đến loại vitamin tốt nhất. Hãy nghĩ về những trái cây quý giá như cam, bí, xoài, đu đủ, … Tôi không có mặt mọi lúc nhưng tôi có mặt vào lúc mặt trời lặn và mặt trời mọc – đây là hai thời khắc vô cùng quan trọng. Vẻ đẹp của tôi bừng sáng đến mức chẳng còn ai nghĩ đến các anh nữa.”

Màu đỏ không thể chịu yên lặng hơn được nữa cũng lên tiếng:

“Tôi mới chính là màu quan trọng nhất. Tôi là màu của máu, nếu không có máu thì không thể có sự sống. Không có tôi thì trái đất sẽ trống rỗng như mặt trăng. Tôi còn tượng trưng cho đam mê, tình yêu, khao khát, … Hãy nghĩ đến những loài cây rực rỡ như hoa hồng, trạng nguyên, anh túc, …

Màu tía đứng lên tránh luận:

“Ta là màu của sức mạnh và sự trung thành. Các vị vua và vị tướng luôn chọn ta. Ta là dấu hiệu của quyền lực và sự khôn ngoan. Con người không bao giờ hỏi ta mà họ chỉ lắng nghe và tuân lệnh ta.”

Cuối cùng màu chàm mới lên tiếng nhưng nhỏ hơn các màu khác một chút:

“Hãy nghĩ đến tôi đi, tôi là màu của sự yên lặng. Các anh có thể ít biết đến tôi nhưng nếu không có tôi các anh đều trở nên rất nông cạn. Tôi tượng trưng cho sự sâu sắc, lắng đọng. Con người cần tôi để cân bằng lại cuộc sống và thanh thản trong tâm hồn.”

Cứ như thế các màu sắc cãi nhau rất lâu, ai cũng cố đưa ra những ưu điểm của mình để người khác phải công nhận là mình quan trọng. Cuộc tranh cãi của họ mỗi lúc một to hơn.

Đột nhiên có một tia chớp và một tiếng sấm nổi lên. Rồi mưa bắt đầu rơi. Các màu sắc sợ hãi, xích lại gần nhau.

Lúc đó cơn mưa đột nhiên lên tiếng: “Những sắc màu ngu ngốc kia, các ngươi cứ mải mê cãi nhau phân chia thắng thua làm gì. Các ngươi không biết rằng mỗi người trong các ngươi chẳng ai giống ai cả, ai cũng có những nét đẹp và được sáng tạo ra nhằm một mục đích riêng. Hãy nắm tay nhau và lại đây với ta.”

Các màu sắc làm theo lời cơn mưa.

Cơn mưa tiếp tục nói: “Từ giờ trở đi sau mỗi cơn mưa các ngươi sẽ xuất hiện gần nhau trên bầu trời để nhắc nhở về một cuộc sống hòa bình. Con người gọi đó là Cầu vồng. Cầu vồng hiện ra để nhắc chúng ta hãy coi trọng người khác.Cầu vồng còn là một dấu hiệu hi vọng vào tương lai.”




-->đọc tiếp...

Phép màu giá bao nhiêu

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ. 
Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: “Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew”. Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.

Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tiệm thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.

Người bán thuốc hỏi: “Cháu cần gì?”

Cô bé trả lời: “Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu.”

- Cháu bảo sao? – Người bán thuốc hỏi lại.

- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà ba cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?

- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc – Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.

- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?

Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: “Em cháu cần loại phép màu gì?”

- Cháu cũng không biết nữa – Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. “Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó.”

- Cháu có bao nhiêu? – Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: “Một đô la mười một xu.”

Người đàn ông mỉm cười: “Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu”.

Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: “Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không.”

Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.

Mẹ cô bé thì thầm: “Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!”. Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ.




-->đọc tiếp...

Câu chuyện về cây Bút chì...

Khi ra đời, 1 cây bút chì luôn thắc mắc rằng cuộc sống bên ngoài xưởng làm bút chì sẽ ra sao bởi thỉnh thỏang nó nghe những người thợ nói chuyện với nhau. Bút chì băn khoăn mãi, anh em của nó cũng ko biết gì hơn. Cuối cùng, trước hôm được mang đến các cửa hàng, bút chì hỏi người thợ làm bút rằng nó và anh em của nó sẽ ra sao ở bên ngòai cuộc sống rộng lớn kia. 
Người thợ làm bút mỉm cười. Ông nói: 

-Có 5 điều cháu và các anh em của cháu nên nhớ khi bắt đầu cuộc sống. Nếu cháu nhớ và làm dược thì cháu sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất:

Thứ nhất: cháu có thể làm được những điều kì diệu nhất nếu cháu nằm trong bàn tay 1 người nào đó và giúp họ làm việc. 
Thứ hai: cháu sẽ cảm thấy đau đớn mỗi khi bị gọt, nhưnng phải như thê cháu mới tốt hơn và có thể tiếp tục cuộc sống của mình. 
Thứ ba: nếu cháu viết sai 1 lỗi cháu hãy nhớ để sửa lại được. 
Thứ tư: điều quan trọng nhất đối với cháu và những ng` dùng cháu ko phải là nước sơn bên ngòai cháu mà là những gì bên trong cháu đấy. 
Và cuối cùng, trong bất cứ trường hợp nào, cháu cũng phải tiếp tục viết. Đó là cuộc sống của cháu, cho dù cháu gặp tình huống khó khăn như thế nào cũng vẫn phải viết thật rõ ràng, để lại những dấu ấn của mình.




-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

Chuyện trong đêm mưa

Truyện ngắn của Vương Minh

Đêm....

Bầu trời tối đen như mực, không có trăng, cũng không có nổi một vì sao dù chỉ le lói. Đêm tối tới mức cảm giác như nếu xòe bàn tay ra ta cũng không thể nhìn thấy được bàn tay có mấy ngón, mặc dù ai cũng thừa hiểu rằng bàn tay lành lặn vốn chỉ có năm ngón.... 

Một bóng đen nhỏ thó ngồi co ro phía dưới hiên một tòa nhà ba tầng đồ sộ, cố gắng thu mình thật nhỏ, tay bó gối, đầu cố rúc vào lòng sao cho thân người ít cản gió nhất, hay để cố kiếm tìm một giấc ngủ cũng chưa biết chừng. 

Thân hình đang nép sát sạt vào bức tường ốp đá khẽ rung nhẹ khi đột nhiên một lằn chớp loằng ngoằng rạch ngang trời. Lằn chớp lóe lên vừa đủ soi rõ khuôn mặt của thằng nhóc đang nép mình vào bức tường của tòa nhà ba tầng kia. Khuôn mặt tròn tròn khá bầu bĩnh. Khuôn mặt thằng nhóc đúng chất “nhà quê”, trông hiền hiền mà ngô nghê, cái ngô nghê của một đứa nhóc còn quá ít tuổi để lăn lộn ngoài xã hội, lăn lộn kiếm miếng ăn đặng sống qua ngày... 

Nháy mắt sau, đì đùng một loạt sấm nổ vang trời cùng lúc với cơn mưa như chút nước đổ xuống khiến cho trời đêm đã tối lại càng thẫm đen lại, đặc quánh nghẹt thở. Giọt ranh bắt đầu theo mái hiên nhà rơi xuống lộp độp, thân hình vốn đã nhỏ thó của thằng nhóc lại càng cố gắng co rúc vào sát bờ tường hơn để tránh mưa hắt. 

Khung cửa sổ tầng  hai của căn nhà đối diện vẫn còn sáng đèn dù đã khuya lắm. Cánh cửa bỗng mở, một cái đầu thò ra  hòa vào màn đêm đen thẫm và mù mịt nước mưa, nhìn chòng chọc vào phía thằng nhóc đang ngồi thu lu. Chắc phải căng mắt lắm, và phải đợi cho mắt làm quen với bóng tối, nên phải vài phút sau, cái đầu vừa thò ra mới lên tiếng : 

- Ê nhóc,muốn vào nhà trú mưa không? 

Gọi tới 2 câu thằng nhóc mới mệt mỏi ngẩng đầu lên, như thể nó đang ngủ ngon mà có người đánh thức giấc mơ tuyệt vời của nó vậy. Vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không dám nghĩ là người từ căn nhà đối diện gọi mình, thằng nhóc còn quay phải quay trái ngó nghiêng một hồi, tới chừng chắc chắn rằng không còn ai khác xung quanh, nó mới ngẩng mặt lên ngó cái đầu lấp ló phía khung cửa nhà đối diện với ảnh mắt ngạc nhiên: 

- Chú gọi cháu hả?

Mưa to lắm,mà mưa kiểu này là sẽ mưa cả đêm đấy,mày muốn vào nhà trú mưa ko? người đàn ông hỏi lại lần nữa bằng một giọng kiên nhẫn và cảm thông.

Thằng nhóc càng giương ánh mắt ngạc nhiên hơn, gần như nó vẫn còn đang phân vân giữa cái việc nên hiểu ra sao với câu hỏi của người đàn ông.Đời nó quả thật chưa gặp câu hỏi nào lạ lùng như câu hỏi của người đàn ông trong khung cửa đối diện. Vì lạ lùng nên rốt cục thằng nhóc không biết phải trả lời ra sao, nó đành chọn giải pháp im lặng. 

Người đàn ông bên căn nhà đối diện dường như không kiên nhẫn được nữa, hay vì cảm thấy mình không cần thiết phải có một nghĩa cử nữa chăng, nên đã với tay kéo hai cánh cửa sổ rồi thụt đầu vào nhà... Thằng nhóc lại gục đầu xuống tiếp tục giấc ngủ bị bỏ dở ban nãy như thể cái sự kiện vừa qua chẳng ảnh hưởng tí xíu nào đối với nó. Chút xíu sau, tiếng lạch cạch vẫn từ phía đối diện vang lên khiến thằng nhóc không nén nổi tò mò phải ngẩng đầu lên ngó sang một lần nữa, vừa hay bắt gặp một bóng người to lớn, cầm cái ô cũng thật to, từ phía cửa của căn nhà đối diện đang tiến về phía nó. Khi tới sát bên cạnh thằng nhóc, mặc cho giọt ranh từ mái hiên của căn nhà ba tầng gõ lộp độp trên nóc ô, người đàn ông nhìn thằng nhóc hất hàm : 

- Mày có phải thằng cu đánh giầy vẫn hay lang thang đầu phố không? Muốn vào nhà tao trú mưa cho qua đêm nay không nhóc?

Lần thứ nhất thằng nhóc ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mặt người đàn ông. Nó nhận thấy ông ta có một gương mặt dữ dằn cùng giọng nói cũng ồm ồm phản cảm, nó hơi sợ. Hồi nhỏ, cái hồi mà nó vẫn còn vô tư sung sướng ở dưới quê nhà, cái hồi mà nó chưa phải lo miếng ăn cho nó và các em như bây giờ. Bố mẹ nó chết rồi hay bỏ nó gì đó (là nó nghe bà nó nói vậy, chứ mặt mũi bố mẹ nó ra sao nó cũng chưa từng được thấy qua, mà bà nó thì lúc nói thế này lúc lại nói thế khác, nên mãi rồi nó cũng chả quan tâm nữa), ba anh em nó sống với bà. Hồi đó bà nó chẳng thường kể về những lão ông, lão bà phù thủy thường tìm cách dụ trẻ con vào nhà để bắt ăn thịt là gì. Mỗi lúc nó hay các em nó khóc, hoặc đòi một thứ gì đó mà bà không thể cho thì bà thường dọa chúng nó như thế, riết rồi đâm ra cái hình ảnh phù thủy đó cứ ám ảnh anh em nó.

Rồi bà nó chết, ba anh em nó bơ vơ, không bố mẹ, không người thân, nó bỏ quê ra Hà Nội. Đánh giầy, bán báo, bán kẹo cao su.... nghề gì nó cũng làm, miễn là có tiền cuối tháng gửi về cho hai đứa em lấy tiền ăn và đi học. Thế mà nó cũng trụ ở cái đất lạ này được 4 năm rồi. Chỉ có điều cái hình ảnh về phù thủy mà nó được nghe bà nó kể hồi ở quê vẫn ám ảnh nó mãi cho tới giờ, thế nên nó nhìn người đàn ông dữ tợn kia (hay nó cảm giác là dữ tợn cũng chưa biết chừng) với ánh mắt sợ sệt pha lẫn đề phòng . Người đàn ông lại lên tiếng : 

- Mày ngồi đây không thấy lạnh à? Có muốn tránh mưa thì vào kia tao cho mượn cái giường mà nghỉ, còn không thì thôi, mày câm hay sao mà không nói gì thế? 

Thằng nhóc len lén nhìn người đàn ông, rồi khe khẽ lắc đầu, nó sợ. Rồi như cảm thấy không ổn, thằng nhóc lấy hết can đảm để nói với người đàn ông, tuy rằng giọng nó vẫn hơi run run :

- Thôi chú ạ, cháu ngủ đường quen rồi, với lại cháu bẩn thỉu thế này, vào làm bẩn nhà chú ra. Nó không dám nói rằng vì nó sợ bị ăn thịt, thế nên cái lí do của nó rất buồn cười, mà lại rất trẻ con xen lẫn tự ti.

Người đàn ông có vẻ hơi bực mình :

- Thế ngày nào mày cũng ngủ đường thế này à? 

Không ạ, cháu có nhà trọ, nhưng hôm nay tới hạn đóng tiền, cháu chưa có nên không dám về, sáng mai cháu đi làm có tiền rồi cháu lại về đấy.

Người đàn ông không nói gì nữa, quay lưng lững thững đi về phía cổng nhà mình, nhưng chưa khép cổng vội, còn thằng nhóc thì khẽ thở phào : "hú hồn, suýt nữa thì toi mạng".

Một phút sau, cái bóng người cầm ô lại xuất hiện từ phía cửa nhà, mắt thằng nhóc vẫn không ngừng theo dõi động tĩnh, lần này thì nó hoảng hồn thật sự, "chắc quả này lão quay lại quyết bắt bằng được mình đây",  chân tay nó nhũn ra, không động đậy được. Vẫn với bước đi lững thững, người đàn ông cầm ô quay lại chỗ thằng nhóc đang ngồi. Tới sát mái hiên, ông dừng lại rồi vung tay ném vào người thằng nhóc vật gì đó. Rồi lại lặng lẽ cầm ô quay về phía ngôi nhà đối diện. Tiếng khóa chạm vào cửa sắt lách cách, người đàn ông đã vào nhà và không còn ý định dụ dỗ thằng nhóc vào nhà để ăn thịt nữa. 

Tới lúc này thằng nhóc mới hoàn hồn, chân tay hết tê dại, nó duỗi chân ra phía giọt ranh đang chảy lách tách, cho thoải mái. Một vật rơi xuống, là vật lúc nãy người đàn ông ném vào lòng nó, nhưng vì nó sợ quá nên quên béng mất. Khe khẽ đưa tay nhặt lên, phát hiện ra một chiếc áo mưa được gấp rất gọn gàng. Nó gỡ cái áo mưa ra, quấn lên mình rồi nhẹ nhàng nằm xuống bậc thềm của tòa nhà 3 tầng. Trong lòng thằng nhóc đột nhiên dâng lên một niềm ấm áp khôn tả, hình ảnh về lão phù thủy ăn thịt trẻ con biến mất dành chỗ cho sự biết ơn và cảm động chân thật chính là thứ tình cảm nguyên thủy nhất của con người. 

Đưa ánh mắt biết ơn nhìn ngôi nhà đối diện một lần nữa, khung cửa sổ vẫn sáng đèn, thằng nhóc nhắm mắt lại và chìm dần vào giấc ngủ. Mưa vẫn buông những giọt ranh rơi tí tách ngay trước mặt nó...





-->đọc tiếp...

Chuyện cây Táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to: 

- Hãy đến chơi với ta. 

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng. 

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng. 

- Hãy đến chơi với ta. 

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.





-->đọc tiếp...

Mùa bông gạo tháng ba

Mưa bay bay, lất phất, lất phất. Hạt mưa không đủ to, đủ nặng để người đi đường phải trú vội vào dưới hiên hay khoác trên người những chiếc áo mưa vướng víu. Khắp các nẻo đường, đâu đâu ta cũng bắt gặt sự sống hồi sinh trong những chồi non, xanh mởn. Mùa đang chuyển dần…

Thời gian cứ trôi, cứ trôi...Tôi lần tìm về những ký ức xa xăm, nơi tuổi thơ và cánh đồng đầy gió. Nơi cuối con đường tháng ba Hoa gạo cháy rực một góc trời. 

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ngày xưa, góc đường nhà tôi có cây Gạo, to lắm. Lũ trẻ chúng tôi thường đi nhặt Hoa Gạo về xâu lại thành vòng giả làm Công Chúa. Mấy đứa bạn gái còn nhặt Hoa Gạo về cho mẹ nấu cám Lợn. Có thể thời đó thiếu thốn nên bất cứ thứ gì có thể, mọi người đều đem về làm thức ăn chăn nuôi gia súc, kể cả những bông Hoa Gạo đẹp đẽ nhường kia. 

Hết mùa Hoa là mùa Bông Gạo. Sau mỗi cơn gió, Bông Gạo bay trắng trời, nom thật thích mắt. Lại có lần ước mình bay được như thế, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng...Phía bên trên là bầu trời xanh, xanh thẳm...Tôi thường nhặt bông về cho chị làm gối. Gối Bông Gạo êm, mềm, mượt và ấm vô cùng.

Ảnh minh họa

Buổi tối, chúng tôi thường chơi trận giả quanh gốc Gạo. Đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên những vòng tay bé xíu của năm sáu đứa cứ dang mãi, dang mãi mà chẳng làm sao ôm trọn gốc Gạo xù xì.

Cây Gạo già lắm. Mẹ tôi bảo: "Cây Gạo có ma, cây Đa có thần" nên không có ai dám động vào, dù chỉ là vài nhát dao của mấy đứa đi gánh củi về tìm chỗ nghỉ hay của lũ trẻ Trâu lúc mải vui đùa thách đố. 

Ảnh minh họa

Mãi sau này, khi dự án mở rộng đường được triển khai, cây Gạo bị người ta chặt đi. Nghe mẹ kể, trước khi chặt các công nhân làm đường phải làm lễ và.. cúng mãi, vì sợ động chạm đến thứ gì đó linh thiêng mà không ai dám chắc là có tồn tại hay không.

Đường nhà tôi bây giờ toàn cây mới, cũng cho bóng mát xanh tươi nhưng chắc chẳng có cây nào đẹp như gốc Gạo già trong tuổi thơ đẹp đẽ của tôi.

Chao ôi là nhớ...!





-->đọc tiếp...

Followers