Photobucket FUCKING CHINESE

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Và... Cơn mưa tới



Ngày không gió. Con phố dài trăn trở trong giấc trưa nóng bức. Đã bao lần mây mưa kéo qua khoảng trời lặng lẽ… Có bao giờ gió mang một cơn mưa trái mùa đến vào ngày nắng hanh hao, có bao giờ dòng người lạ xa ngoài phố vô tình mang anh đến…

Chờ đợi…


Anh nhớ em”.

Từng ngày qua đi, qua đi rất nhanh
Mái hiên xưa tươi hoa muôn lá xanh
Lòng buồn trong đêm
Chờ gió mang ngày mưa tới

Cảm giác như…

Ngày dài cùng với những nhớ nhung. Phố thao thức cùng em những đêm khắc khoải. Đã bao lần em tự hỏi. Năm tháng có làm mong nhớ nguôi ngoai? Khoảng cách có làm hình bóng em ở trong lòng anh mờ nhạt?... Có khi nào tình yêu anh không còn đủ cho chờ đợi của em, có khi nào dòng người tấp nập kia sẽ mang anh đi mãi…


Người trên phố đi bên nhau rất vui
Chỉ riêng em cô đơn theo mãi thôi
Đường xa lắm hắt hiu mây buồn
Nên mây ngừng trôi…


Chút ấm áp chợt đến với em…
Khi em nhìn thấy đôi bàn tay nắm, nghe nhịp chân sánh bước trên con phố dài.
Nhưng chỉ có mình em…
Với ngày đơn lẽ, trên con đường có bao người đang hối hả với nỗi niềm riêng và những điều tự vấn vu vơ.
Niềm vui chỉ là ở đây, bên cạnh anh. Nhưng sao anh không đến? Tình yêu ta có giống như vô vàn tình yêu khác, tình yêu anh có như cơn mưa chợt đến chợt đi? Cảm giác này em chưa từng có được, mong nhớ một người cũng là hạnh phúc, chờ dợi khiến em cảm nhận rõ rệt nỗi khát khao, khi gặp nhau sao em không nói được em đã nhớ mong anh đến thế nào…

Ngày, những áng mây lười nhát chậm chạp trôi đi và lặng gió. Phố vẫn âm thầm trở mình giữa cơn oi bức. Lại một ngày không mưa.

Một ngày, một ngày, một ngày nữa…

Bé dế khẽ rung trong lòng bàn tay. Một tin nhắn mới.


Và cơn mưa tới… mát tâm hồn
Em sẽ đứng bên ô cửa nhỏ
Ngoài trời mưa rất hiền
Chờ dấu chân anh



Ngày mưa. Ngoài kia vắng bóng của những dòng người chen chút. Mưa dịu dàng dỗ dành con phố trái tính bằng những bài hát không vần điệu rõ rệt. Không còn những câu hỏi ngớ ngẫn trong lòng em nữa… chỉ có em, cơn mưa và niềm mong nhớ khôn nguôi. Vì…

Vì em đã biết dưới cơn mưa
Dịu dàng anh sẽ tới
Hát lên lời ru em ái
Cho em mà thôi…


“Ở dưới có mưa chưa? Trên Sài Gòn bữa nay mưa lớn lắm. Vài bữa nữa anh về.
.
.
.
.
.

-->đọc tiếp...

Forever - Stratovarius





Một khung trời mùa đông trắng xóa, những bông tuyết lạnh lẽo rơi rơi, phủ đầy không gian. Tôi đứng đó và nhìn về phía xa, những hàng cây , những ngôi nhà thấp thóang dưới làn tuyết trắng. Một nơi nào đó trong ký ức.

Đó là những hình ảnh hiện ra khi tôi nghe thấy những đọan nhạc dạo đầu bản "forever" của Stratovarius lần đầu tiên. Trong cuộc sống, có những điều bất chợt khiến bạn có một cảm giác thật quen thuộc, như là đã gặp ở một nơi nào đó. Và chúng mang lại cảm xúc. Một bản tình ca buồn và đầy ý nghĩa. Đẹp và mênh mang.


"I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast"
Tôi đứng một mình trong màn đêm
Mùa đông của cuộc đời đã đến thật nhanh


Một lúc nào đó, bạn sẽ ở vào hoàn cảnh ấy. Khi cuộc đời đã đổ bóng trên đôi vai của bạn. Khi những niềm vui, những nỗi buồn, những nỗi đau, niềm hạnh phúc... tất cả đã trở thành kỉ niệm. Khi bạn phải đối mặt với "the winter of my life"- tuổi già và cái chết. Sẽ có lúc đó, tôi đứng đây, ở ngay đây, trong màn đêm lạnh lẽo và cô đơn, và những kỉ niệm từ đâu dâng đến ngập tràn:


"Memories go back to my childhood
Today i still recall"
Kỉ niệm thời xa xưa
Bất chợt ùa về


Lặng nghe tiếng thời gian trôi đi ngoài kia, lặng nghe những cảm xúc tưởng như đã chết trong tâm hồn. Bao lâu rồi? Mọi thứ đã trôi qua bao lâu? Giờ đây tất cả như một cuốn phim quay chậm nhập nhòe trước mắt. Tôi tự hỏi rằng phải chăng chúng là có thật? Đã từng diễn ra như thế? Mơ hồ không còn nhận ra rằng đó chính là cuộc đời mình.

"Oh how happy i was then
There was no sorrow, there was no pain
Walking through the green field
Sunshine in my eyes"
Ngày tháng ấy thật hạnh phúc
Chẳng có nỗi buồn hay đớn đau
Tôi bước qua cánh đồng xanh thẳm
Với ánh mặt trời rực rỡ trong đôi mắt


Một cảm giác thật lạ khi nghe đến từ "green field". Hình ảnh một thằng bé len lỏi qua những cánh đồng một ngày hè đầy nắng. Có thể cảm nhận được đó là tuổi thơ của nhân vật trong bài hát, nhưng sao mà quen thuôc quá. Cứ như đó cũng là kí ức của chính tôi, một cuộc đời nào khác.

"I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind..."
Tôi vẫn còn ở đó, ở mọi nơi
Tôi là hạt bụi vương theo làn gió

Nhỏ bé một kiếp người, sinh ra và mất đi. Ý nghĩa gì khi tôi được bắt đầu từ cát bụi và sẽ trở về với cát bụi? Cái chết đến như một lẽ tự nhiên. Tôi sẽ ra đi như chưa từng tồn tại, như chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này. Và nhanh chóng bị lãng quên. Một trăm năm, một ngàn năm trôi qua, chẳng còn ai biết rằng đã từng có "tôi", rằng tôi đã từng ở đây, đã từng sống, đã từng cười, đã từng khóc, đã từng yêu thương. Da diết một nỗi tiếc nuối trong từng lời hát, tiếc cho món quà tuyệt diệu nhất tạo hóa ban tặng là cuộc sống tươi đẹp này, tôi đã đi qua.

Điều gì sẽ ở lại? Đó chính là tình yêu.

Không có một lời nào nói về tình yêu, nhưng tôi tin rằng bài hát là một bản tình ca thật đẹp. Tôi đã từng đi tìm ý nghĩa của cuộc sống này là gì. Câu trả lời là tình yêu. Là tìm thấy một người trở thành mục đích sống của mình. Một người làm cho ta nhận ra rằng không một giây phút nào ta tồn tại là vô nghĩa. Tình yêu thật sự sẽ không bao giờ tàn phai, không bị bất kì điều gì làm nhạt nhòa, kể cả cái chết và thời gian. Ở bên em cuộc đời này là chưa đủ, tôi biết điều đó. Và khi thời gian và cái chết chia lìa đôi ta, thì tình yêu tôi dành cho em vẫn luôn còn mãi.

"I'm the star in the northern sky"
Tôi là ngôi sao trên bầu trời phương Bắc

Một ngôi sao luôn cố định trên bầu trời, không bao giờ thay đổi, tỏa ánh sáng soi đường cho những kẻ lạc lối . Đó là ngôi sao Bắc Đẩu. Tình yêu tôi dành cho em cũng thế, không bao giờ đồi thay. Tôi sẽ luôn ở đó, và sẽ chờ đợi em. Dù cho thế giới này có ra sao đi chăng nữa. Tôi sẽ âm thầm dõi theo bước chân của em, tỏa ánh sáng của mình để dẫn lối cho em. Không cần em phải bên tôi, chỉ cần em luôn được hạnh phúc. Và những lúc cần đến tôi, em biết tôi sẽ luôn ở đó,vì em, trên bầu trời phương Bắc.

"I never stay anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever?
Would you wait for me forever?
Will you wait for me forever?"
" Em sẽ chờ tôi đến muôn đời phải không?"


Nhiều người sẽ trách chàng trai trong bài hát này, tại sao phài bắt người mình yêu phải chờ đợi. Vì, có lẽ tôi đã ra đi rồi, như ở đầu bài hát đã nói. Có lẽ tôi không thể bên em trong cuộc đời này, trong kiếp người này. Hãy chờ tôi và tin vào tình yêu của tôi. Qua thời gian và không gian, chỉ cần em chờ tôi, tôi sẽ trở về. Chắc chắn rằng tôi sẽ gặp lại em. Dù là ở một cuộc đời nào khác, một kiếp người nào khác. Điệp khúc "Would you wait..." được lập lại hai lần được đổi thành "Will you wait..." khẳng định niềm tin vào tình yêu từ quá khứ, đến hiện tại, và tương lai. Một niềm tin son sắt vào điều kì diệu nhất của cuộc sống này.

Và bạn, một lúc nào đó, cũng sẽ ra đi. Bạn sẽ còn lại gì?

Phải chăng là tình yêu?
-->đọc tiếp...

Sao mẹ..."khinh người" thế?!

Ngày con gái còn học ở Hà Nội, thi thoảng về với mẹ, háo hức kể những câu chuyện không đầu không cuối về cuộc sống ở đó, vậy mà nghe xong mẹ cứ “hở, hả, cái gì cơ?” khiến con gái cụt hứng vùng vằng “chả kể nữa cho xong!”.
Sau con gái mới biết mẹ bị nặng tai, di chứng từ những ngày mẹ sinh nở bị tiêm nhiều kháng sinh quá! Con gái ân hận khóc suốt mấy hôm liền vì thương mẹ. Rồi bố mua cho mẹ chiếc máy trợ thính, mẹ nghe khá hơn, không còn nghễnh ngãng “ông nói gà, bà nói vịt”.
Hôm biết con chuẩn bị sinh, mẹ vội vàng bắt xe ôm qua 60km đường để xuống “hộ đê”. Mẹ nhớ mang theo tiền và ít tã cho cháu ngoại mà đã cất sẵn, để gọn đó, xong lại quên không cầm theo chiếc máy nghe.
Hàng xóm thắc mắc và trách móc sao mẹ “khinh người”. Con gái vội vàng thanh minh, trong khi mẹ có vẻ không hiểu, vẫn nói lý nhí và cười điệu hiền lành, lầm lũi, cắm cúi làm lụng luôn tay không ngơi nghỉ, hết nhặt nhạnh tã bẩn mang giặt, cho đến lau dọn quanh nhà, cọ bụi bẩn trên giường và bàn ghế sạch bong, xong xuôi lại lọ mọ đi chợ nấu ăn, rửa bát, thu dọn...
Buổi tối mẹ được nghỉ đôi chút bằng cách bế cháu cho con gái ngả lưng, khuya mẹ mới có thể đặt lưng xuống giường nhưng khi cháu oe oe thức giấc bà lại là người đầu tiên bật dậy. Mẹ rất thính ngủ, cháu cựa quậy là biết ngay mặc dầu không nghe thấy.
Hôm con gái nhờ mẹ tìm hộ cái để buộc bụng cho gọn trong tủ, mẹ kéo mạnh ngăn kéo làm cho đám chén bát bằng sứ va vào nhau loảng xoảng khiến bé giật mình gào toáng lên. Con gái nhăn nhó: “Đã bảo mẹ kéo nhẹ thôi lại còn”. Mẹ ngơ ngác, không nghe thấy nhưng nhìn cũng hiểu thái độ của con gái liền tiến đến nói khẽ với cháu: “Bà xin lỗi cu Tít nhé!”.
Mẹ quay đi tiếp tục cần mẫn các công việc phục vụ con cháu, con gái bỗng không cầm được nước mắt, con gái quá vô tâm! Mẹ đâu nghe rõ lời con gái dặn, mẹ cũng đâu nghe được tiếng kêu của đồ vật khi kéo ngăn ra. Khổ mẹ quá!
Trời hè nóng, ngày mùa nên nông dân quanh đây phơi rơm rạ nhiều, có người còn đốt làm tro ở dưới đồng, bay thốc lên cả nhà của con gái. Thật khó chịu! Nhà có hai cái quạt cây, con gái dùng một chiếc và khi con ngó ra đã thấy mẹ mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang nấu ăn nhưng chiếc quạt thì được quạt hướng ra ngoài cửa để xua đám khói đi chỗ khác…
Cô hàng xóm sang mượn chiếc rổ, mẹ không nghe rõ, tưởng cô hỏi thăm, hồ hởi mời và đon đả khoe: “Cô vào nhà chơi. Tối qua cháu tôi ngoan lắm cô ạ. Trộm mụ, sữa mẹ nó về nhiều rồi”. Con gái ở trong nhà nghĩ thương mẹ đến thắt ruột, mẹ lúc nào cũng lo nghĩ và tự hào về con cháu.
Con gái ngộ ra những vất vả đớn đau như mình hiện giờ, ngày nào mẹ cũng đã trải qua. Đúng là sinh con ra mới hiểu lòng cha mẹ, con gái mới sinh xong mà đã thấy thấm mệt rồi. Thế mới hay mẹ nuôi mình lớn ngần này, là biết bao nhiêu tâm huyết đổ vào.
Thật may, ông Trời luôn ban cho các bà mẹ tấm lòng biển rộng, tính kiên trì nhẫn nại và tình yêu vô điều kiện dành cho con mình. Nhớ lại những lần cãi mẹ, lớn tiếng với mẹ... thật day dứt.
Thế gian ơi, đã ai đo được lòng mẹ hay chưa?
-->đọc tiếp...

Nghị lực sống của cậu bé "một ngón"

Chỉ với một ngón tay ở mỗi bàn tay, một ngón chân ở mỗi bàn chân nhưng Nguyễn Duy Đạt, học sinh lớp 3Đ, Trường tiểu học Hoàng Đông (Duy Tiên, Hà Nam) vẫn có thể làm những công việc như bao nhiêu cô bé, cậu bé cùng trang lứa. Không chỉ vậy, em còn viết và vẽ rất đẹp.

Hai ngón tay chụm vào nhau giữ chặt đầu bút, phần bàn tay không có ngón để giữ thân bút, từ từ từng nét một, cẩn thận, những con chữ tròn trịa, đều chăm chắm dần hiện ra từ đôi tay nhỏ bé của em.

Đạt cười tươi nói: “Lúc đầu em học cũng hơi khó vì cây bút cứ “chạy” đi đâu ấy, đau tay lắm. Nhưng mãi rồi quen, em thấy cầm bút viết giờ dễ lắm”.
Liên tiếp trong hai năm lớp 2 và 3, Đạt là một trong ba học sinh đại diện của lớp được mang vở chính tả đi thi vở sạch chữ đẹp của trường, đại giải khuyến khích.
Bạn bè, thầy cô ai cũng biết hoàn cảnh nên chẳng ai trêu chọc hay ghét bỏ em. Trái lại, ai cũng khâm phục tài hội họa của em.

Năm lớp 2, Đạt thay mặt trường tham dự cuộc thi vẽ của huyện. Bức tranh em vẽ về cảnh mọi người đi chơi Tết, cảnh quê hương với đồng ruộng và cánh diều đã được ban tổ chức trao giải nhất.

Đạt cười ngượng nghịu: “Em muốn sau này trở thành họa sỹ, em sẽ vẽ về gia đình, vẽ đồng lúa quê mình”.

Không chỉ viết đẹp, vẽ giỏi, Đạt còn có thể cầm chổi giúp bố mẹ quét nhà, tự cầm đũa ăn cơm. Em khéo léo dùng kéo cắt hình chú khủng long bé ra khỏi một trang báo, tặng tôi”.
Ở nhà em thích nhất là chơi tâng cầu và nhảy dây. Nhìn đôi chân bé xíu, thuôn, vát nhọn lăng xăng chạy khắp trên sân, mồ hôi nhễ nhại, bà Nguyễn Thị Thỉnh, 55 tuổi, mẹ em cười, cho biết thêm: “Đạt cũng thích đá bóng lắm. Nó thích nhất làm thủ môn với… tiền đạo”.
Thấy bố ngồi đạp máy may hay quá, Đạt đòi bố dạy. Gần 2 tuần nay, ông Đạt đã dạy con đạp chân thuần thục, hướng dẫn em cách xâu chỉ, tháo chỉ. Đạt có vẻ khá thích thú và tiếp thu “bài giảng” khá nhanh.

Ông Nguyễn Tiến Thiểu, 70 tuổi, bố em cho biết, cả nhà có 7anh chị em thì có cái Hương và cậu út này, mới sinh ra đã chỉ có một ngón tay, một ngón chân mỗi bên như ông.

Ngồi trầm ngâm nhìn con nô đùa ngoài sân, ông Thiểu nói: “Cháu sinh ra đúng là không được hình dáng như các bạn nên gia đình có vất vả hơn một chút. Chúng tôi cũng không buồn nhiều vì chuyện đó đâu. Mong là đến cháu nó thôi, sẽ không còn ai trong nhà tôi nữa bị như vậy”.

Trong câu chuyện của mình, ông chỉ có một nỗi băn khoăn là làm sao Đạt khi lớn lên, có nơi nào đó hay công việc gì đó phù hợp với em: “Cháu nó chân tay như vậy nên tôi lo lắm. Mình giờ cũng đã già rồi mà các cụ bảo “sinh có hạn, tử bất kỳ”, chẳng biết thế nào cả”.
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

Hai mảnh đời bất hạnh và đứa trẻ chưa được đến trường

Vợ chồng anh Phạm Văn Màu và chị Lê Thị Huệ đang trọ tại số nhà 1 kiệt 15 đường Ngự Bình, TP Huế, đang hàng ngày “vật lộn” với bệnh tật, đi bán vé số mưu sinh qua ngày, cùng đứa con đã đến tuổi đi học nhưng chưa được đến trường…


Hai mảnh đời bất hạnh tìm đến với nhau

Sinh ra tại thôn Thượng Vũ, xã An Bình, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, anh Phạm Văn Màu (42 tuổi) khi sinh ra đã bị viêm màng não, gia đình anh đã chữa chạy khắp nơi nhưng bệnh tình của anh Màu không thuyên giảm.

Cũng vì hoàn cảnh gia đình túng thiếu, bao nhiêu vật dụng có giá trị gia đình anh bán hết để chữa bệnh cho anh “trong nhà có gì bán nấy, cả đất đai vườn tược, trâu bò… để lấy tiền đưa tôi đi bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) chữa bệnh nhưng không khỏi, gia đình vì thế mà nợ nần ngày càng chồng chất…”, Anh Màu kể lại với chúng tôi những ngày anh còn ở Bắc Ninh.

Vợ chồng anh Màu chị Huệ và đứa con nhỏ của anh chị (Ảnh: Ngọc Dương).

Nhận thấy mình trở thành “gánh nặng” cho gia đình, anh Màu quyết định “Nam tiến” và nơi anh chọn là mảnh đất Cố đô Huế. Năm 2002, anh từ Bắc Ninh vào Huế mưu sinh, với công việc chính là hàng ngày đi khắp các nẻo đường, ngõ ngách bán vé số, vất vả, cực nhọc là thế nhưng số tiền anh làm ra cũng chỉ “đủ” trả tiền trọ và ngày ăn 2 bữa cơm “đạm bạc”. 

Thế rồi anh gặp chị Lê Thị Huệ (38 tuổi) quê ở Huế cũng là người đi bán vé số, đồng cảm của những người “cùng cảnh ngộ”, họ đến với nhau, nương tựa vào nhau để sống hết quãng đời còn lại.

Gia đình nhà chị Huệ cũng vô cùng vất vả, hoàn cảnh “éo le”, bản thân chị bị nhiễm chất độc mầu da cam, không những thế chị còn mắc thêm chứng bệnh Kinh phong, đã đi Hà Nội, Sài Gòn chữa trị nhưng do bệnh quá nặng, bệnh viện trả về cho gia đình. Chị Huệ là người con thứ 6 trong gia đình có 8 anh chị em, bất hạnh thay trong số đó có 5 người bị nhiễm chất độc màu da cam, trong đó chị gái chị Huệ là nặng nhất, bại não, liệt cả 2 tay, 2 chân, lưng bị gù…

Anh Màu và chị Huệ lấy nhau và sinh được bé Phạm Lê Minh Hoàng, năm nay Hoàng 5 tuổi, đã 5 tuổi nhưng Hoàng chưa một lần được… đến lớp vì cha mẹ em nghèo quá…

Vật lộn mưu sinh giữa đời

Thuê một phòng trọ tại số nhà 1 kiệt 15, Ngự Bình, TP Huế, ngày ngày 2 vợ chồng cùng đi bán vé số, mỗi ngày tiền lời được khoảng 50.000 đồng, với số tiền ít ỏi đó vợ chồng anh sống rất vất vả không đủ trang trải cho cuộc sống hàng ngày. 

Những ngày không mưa gió, công việc bán vé số của anh chị tương đối thuận lợi thế nhưng Huế vào mùa mưa thì vất vả vô cùng… “Có thời gian Huế mưa cả tuần, đã không đi bán được vé số đã đành, bệnh tình của 2 vợ chồng lại “tái phát” mỗi khi trái gió trở trời, cơ cực lắm chú ơi…” - Chị Huệ tâm sự với chúng tôi với đôi mắt ướt nhòe. 

Mọi sự giúp đỡ gia đình anh Màu, chị Huệ xin gửi về: Phạm Văn Màu, số nhà 1 kiệt 15, Ngự Bình, TP Huế (chủ trọ tên Ngọc), hoặc Báo điện tử VTC News - Tầng 2, Toà nhà 46, ngõ 230 Lạc Trung – Hai Bà Trưng – Hà Nội.

Những hôm trời mưa không đi bán được, hai vợ chồng cùng đứa con nhỏ chỉ biết nhìn nhau không nói nên lời. Nuốt những nỗi đau, những vất vả khó khăn vào trong lòng, họ động viên nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

“Có hôm cả “gia đình” chỉ ăn cơm trắng với muối vừng, muối lạc cho qua bữa, nhìn vợ con kham khổ lòng tôi đau thắt, nhưng biết làm sao bây giờ, chỉ còn biết động viên vợ con gắng sống rồi thế nào một ngày nào đó sẽ có được cộc sống “đầy đủ hơn”, có ai mà khó cả đời phải không chú…” - anh Màu tâm sự với một ánh mắt sáng ngời, tin vào tương lai phía trước.

Hiện tại mong ước của anh chị là làm sao có tiền để cho cháu Hoàng được đến lớp như bạn bè cùng trang lứa, nhưng xem ra với hoàn cảnh khó khăn như vậy thì việc cháu Hoàng không được đến trường, nguy cơ thất học là rất cao. “Thôi thì vợ chồng tôi thế nào cũng được, nhưng còn cháu Hoàng không biết đến khi nào mới đủ tiền cho cháu đến trường đi học để biết đọc biết viết đây…” - chị Huệ ngậm ngùi ôm con vào lòng, nước mắt lại trào ra…

Vũ Ngọc Dương

-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Tháng tư gọi giấc mơ về

"Mơ, em mơ mơ về con đường nhỏ/ Quanh co lối mòn hoa dại nở/ Chỉ mình em bên anh, bên anh". Một ước mong thật giản dị và trong sáng. Sống giữa thành phố chật chội và ngột ngạt, nơi mà tình yêu nhiều lúc cũng phải bon chen, chụp giật thì giấc mơ ấy quả thực hợp lý. (Bình Minh)

Sáng nay, nghe đài thông báo đã hết những đợt gió mùa bỗng thấy mình vui vui nhưng vẫn cứ lưu luyến một chút se sắt trong lòng. Dắt xe ra đường khi bình minh đã lên rực rỡ sau lùm cây. Nắng sớm chói chang phảng phất mùi ngái ngái của những bông hoa dại ven đường. Cảm giác bưng bức cứ nhen lên trong người giữa sự ồn ã, náo nhiệt của phố phường buổi sớm. Và ngạc nhiên hơn khi vừa bước vào cơ quan đã nghe "họa mi tóc xoăn” của phòng nghêu ngao hát:

"Tháng tư về, gió hát mùa hè/ Có những chân trời xanh thế?"

Vẫn biết giọng hát của "họa mi tóc xoăn” sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp được Khánh Linh nhưng vẫn thấy lòng thư thái bởi những giai điệu mượt mà trong sáng đến vô ngần. Một sự bình yên nhẹ nhàng len lỏi vào trong tim, làm dịu đi tâm hồn suốt ngày quay cuồng với bộn bề công việc. Chợt nhận ra một điều thật tự nhiên và giản dị: tháng tư khe khẽ về trong cơn gió nồm mơn man. Vội nhìn ra ngoài khung cửa sổ, thấy chân trời như rộng mở ra với màu xanh bát ngát lung linh của muôn ngàn hoa lá.

Hoa lựu tháng tư.
Hoa lựu tháng tư. Ảnh: kekhopk.

Đôi khi tôi vẫn hay tự vấn mình sao quá khắt khe với cuộc sống bởi những suy tính quá ư hiện thực. Ở giữa thành phố này, mùa hè thì làm gì có những ngày tháng thảnh thơi nhẹ nhàng để mà phiêu diêu. Hay là suốt ngày kêu ca, than vãn về cái nắng gắt oi nồng và ngột ngạt, vừa bước chân ra đường lại muốn quay vào nhà ngay. Rồi tự trách mình đã quyết tâm trụ lại nơi phố phường ồn ã này sao vẫn cứ luyến tiếc một miền quê bình lặng nào đấy. Để lòng cứ khắc khoải với những hoài niệm miên man.

Và giọng hát của cô bé hồn nhiên phía cuối phòng cứ vang nghe xa xôi mà lại rất dịu dàng, sâu lắng:

"Mây xa vời, nắng xa vời/ Con sông xa lững lờ trôi/ Nắng nhẹ nhàng/ Mây trắng nhẹ nhàng/ Hát giấc mơ nào xa lắm/ Em mong chờ, mãi mong chờ/ Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh”

Tháng tư về, dường như cái se lạnh đã hoàn toàn tan biến. Chỉ còn chút man mác trong gió mới khẽ reo vang khúc ca chào mùa hè. Tháng tư về, mùa hạ vẫn còn e ấp thẹn thùng lắm. Nên nắng vẫn tinh khôi và mơ màng, mây cứ lững lờ và xa xôi lắm. Tháng tư, thời gian và không gian như ngừng lại trong dòng cảm xúc mênh mang, thơ mộng. Bầu trời như rộng hơn trong vạt nắng trong veo, sâu thẳm. Gió lao xao hát khúc hoan ca của cỏ cây, hoa lá đang độ tươi sắc. Cảnh vật thật yên bình và trong trẻo như òa vào nhau trong dòng chảy chậm rãi, phiêu du.

Và tháng tư, còn đó những nỗi chờ mong cứ da diết trong con tim mỏng manh, thuần khiết. Đó là nỗi nhớ đã thường trực qua bao tháng ngày ròng rã, một nỗi nhớ mong trọn vẹn, thủy chung. Cũng có cả những nỗi nhớ chợt đến khi mùa hạ dịu dàng đang vẫy gọi ngoài kia. Nỗi nhớ cũng biết nũng nịu, vòi vĩnh thật con trẻ và dễ thương.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ duy nhất một gam màu. Mà quả thực có như vậy chắc con người sẽ khô héo và tàn lụi mất thôi. Bởi thế, con người ta có quyền làm cho cuộc sống của mình rực rỡ hơn, tươi đẹp hơn như mình hằng mong ước. Và trong bộn bề những vất vả, lo toan của cuộc sống, sự ngột ngạt của phố phường đông đúc, ta vẫn có thể dành cho mình những góc trời riêng, nhưng khoảnh khắc riêng êm dịu. Cho dù đó chỉ là trong những giấc mơ thoảng qua giữa một phút giây lơ đãng:

"Mơ, em mơ mơ về con đường nhỏ/ Quanh co lối mòn hoa dại nở/ Chỉ mình em bên anh, bên anh"

Một ước mong thật giản dị và trong sáng. Sống giữa thành phố chật chội và ngột ngạt, nơi mà tình yêu nhiều lúc cũng phải bon chen, chụp giật thì giấc mơ ấy quả thực hợp lý. Một thiên đường bé nhỏ và đơn sơ. Một miền thôn quê bình dị và mộc mạc. Nơi ấy có những con đường nhỏ quanh co nở đầy hoa dại. Không gian tràn ngập sắc nắng và hoa rực rỡ. Thật yên ả và riêng tư. Ở đó hai người có thể nắm tay nhau, lặng lẽ đi bên nhau, lắng nghe trái tim rung lên những tiếng yêu thương.

Nhạc sĩ Dương Thụ vốn tài tình với những sáng tác rất tinh tế về cảm xúc. Ta dễ dàng bắt gặp trong sáng tác của ông những rung cảm hết sức nhẹ nhàng, sâu sắc trước những thay đổi của cảnh vật xung quanh. Đó là lời thì thầm, là hơi thở của thiên nhiên tạo vật đã xây đắp lên trong ông những xúc cảm dào dạt. Trong ca khúc "Tháng tư về" cũng vậy. Mỗi bước đi âm thầm của mùa hạ, sự rung động nhỏ bé của tâm hồn một ai đó đều được ông nắm bắt một cách tài tình với những hình ảnh thật sáng và có sức lay động lớn. Và dù có mộng mơ bao nhiêu thì Dương Thụ vẫn cho người nghe thấy được những quan sát hết sức tinh tế bằng cái nhìn hiện thực:

"Nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ/ Ta chia tay những ngày xuân để hát/ Một mùa hè, mùa hè. Tháng tư về…"

Thiên nhiên vốn thay đổi theo quy luật của nó. Và dù có thiết tha, luyến tiếc thế nào đi chăng nữa nhưng vẫn phải vui vẻ chia tay một mùa xuân ấm áp để đón chào một mùa hè náo nhiệt với bao điều thú vị đang chờ ở phía trước. Bởi tháng tư đang về. Tháng tư ngọt ngào những giấc mơ tinh khôi.

Nghe bài hát "Tháng tư về" do Khánh Linh thể hiện

Tháng tư về

Sáng tác: Dương Thụ

Tháng tư về, gió hát mùa hè 
Có những chân trời xanh thế 
Mây xa vời, nắng xa vời 
Con sông xa lững lờ trôi 
Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng 
Hát giấc mơ nào xa lắm 
Em mong chờ, mãi mong chờ 
Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh 
Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ 
Quanh co lối mòn hoa dại nở 
Chỉ mình em bên anh, bên anh 
Nghe 
Bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ 
Ta chia tay những ngày xuân để hát 
Một mùa hè, mùa hè 
Tháng tư về...

Bình Minh

-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Cánh cửa không bao giờ khoá

Cô gái mới có 18 tuổi, cô - như hầu hết các thanh niên ngày nay - chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình: 

- Con ko muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!

Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ bì ko tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ta làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.

Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến tuèng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:

- Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!

Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!".

Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: "Có phải mẹ mình không nhỉ?".

Cô ko còn lòn dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!". Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.

Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồn ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy: 

- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!

Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:

- Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!

Bà mẹ nhìn con âu yếm:

- Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!

Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!

-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

CUỘC SỐNG LÀ PHẢI CHIA XẺ!!

Chị mù bẩm sinh, anh mù từ nhỏ, cuộc đời họ tưởng sẽ vô định trong tăm tối. Nhưng số phận đã cho họ gặp rồi yêu nhau, xây một cuộc sống hạnh phúc, dựng một sự nghiệp mà nhiều người sáng mắt phải mơ ước.


Anh Tuấn, chị Quang hạnh phúc bên con trai 
Những nỗi đau riêng

 

Chị sinh năm 1980, mang một cái tên thật nam tính: Nguyễn Nhật Quang. Mẹ chị bị bệnh phù người khi mang thai chị. Bà uống quá nhiều thuốc khiến chị bị dị tật từ lúc còn nằm trong bụng mẹ, lúc chào đời thì đã mù.

 

Sáu tuổi, chị được gửi vào học tại Trường khuyết tật tại thành phố Long Xuyên (An Giang). Năm 1991, chị tiếp tục được đưa lên Trường khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu (TP Hồ Chí Minh) để học tiếp lớp 6. Xa nhà, cô độc, chị bỏ về. Nhà gửi chị vào Trường khuyết tật Cần Thơ, chị lại trốn học về nhà. Mười ba tuổi, gia đình gửi chị vào chùa, được 2 năm, chị lại tìm đường về nhà.

 

Cha mẹ rầu rĩ gọi chị là trái sâu trên cây lành, nhà có năm đứa con, bốn người đều lành lặn và rất thành đạt, duy chỉ có chị là như thế. Chị chạnh lòng khóc mãi. Vài đêm thức trắng, chị tạm biệt cha mẹ vào lại Trường khuyết tật Cần Thơ, ở hẳn trong đó.

 

Anh lớn hơn chị một tuổi, quê ở tận Phụng Hiệp (Hậu Giang), là con cả trong một gia đình nghèo với tài sản lớn nhất là… bộ xoong nồi. Cha mẹ giữ ruộng thuê cho người khác, sống trong một cái chòi lá giữa đồng. Năm 1979, họ sinh ra anh ở đó, kháu khỉnh và khỏe mạnh, đặt tên là Bùi Văn Tuấn.

 

Ba tuổi, anh bị một trận sốt thừa sống thiếu chết, đôi mắt cứ mờ dần rồi đến một ngày nọ không thấy gì nữa. Từ căn chòi lá đó sau này tiếp tục ra đời thêm bốn người con nữa.

 

Tuấn là anh cả trong nhà, hàng ngày phải giữ em để cha mẹ đi kiếm cái ăn. Tối tăm, mò mẫm, anh buộc từng đứa em vào người mình, chờ cha mẹ. Đứa nào cũng đã từng “ị” đầy người anh. Chúng khóc ré lên, anh cũng ôm lấy các em mà khóc theo.

 

Mười ba tuổi, nhà anh chưa ăn bữa trưa đã lo bữa tối, anh Tuấn phải mò cua bắt ốc phụ giúp cha mẹ. Lớn tí nữa, anh cùng cha mẹ đi gặt lúa mướn. Anh bị mù nhưng sức vóc lắm, cha mẹ cắt xong là anh vác lúa chất lên bờ. “Người sáng mắt vác bó lúa đầu tiên để sẵn, mình vác lúa đi thẳng, chừng nào vấp vào bó lúa đó thì hạ xuống” - anh kể lại. Người sáng vác lúa đã vất vả, người tối như anh phải tốn gấp đôi sức lực vì phải dò đường. Vậy mà tuổi thanh niên của anh cũng như trang lứa, làm lụng không khác gì.

 

Năm 1998, cha mẹ già, các em đã khôn lớn, có thể làm lụng sinh sống. Thương Tuấn, họ gửi anh vào Trường khuyết tật Cần Thơ để anh được chăm sóc học hành. Ở trường, ngoài việc được ăn uống, anh còn được cấp 30 ngàn đồng mỗi tháng, anh tiêu 10 ngàn cho mình, 20 ngàn để dành gửi về. Đêm đến, Tuấn mò mẫm trèo tường ra ngoài bán vé số để kiếm tiền gửi về nhà. Trèo mãi, rách áo mãi nên vá chằng vá đụp, bị bắt phạt mãi nên… nổi tiếng. Được một thời gian, gia đình anh 6 người kéo nhau lên Bình Dương làm mướn rồi ở luôn trên đó hiếm khi về thăm. Anh Tuấn trở nên cô đơn, lầm lũi.

 

Tình yêu mãnh liệt

 

Ở cùng trường, anh chị quen nhau trong một ngày hội văn nghệ - thể thao của người khuyết tật. Lần ấy chị “chết điếng” giọng ca cổ trong vút của anh. Mới gặp mà như thân thiết. Vài lần, chuyện ngày một dài ra, nhiều hơn những nỗi niềm, tâm sự. Lần nọ chị cứ thắc mắc mãi vì sao anh không thấy gì mà vẫn vác lúa được, vẫn bắt cá tôm được? Anh đùa: “Ấy có muốn theo mình để “nhìn thấy” không? Mình bắt thật nhiêu tôm cá cho ấy ăn nhé”. Chỉ thế thôi mà chị xao xuyến mãi. Thế rồi họ yêu nhau.

 

Bốn năm sau, tình yêu vào độ chín, họ muốn thành chồng vợ. Gia đình hai bên tiếp nhận “hung tin”, thi nhau ngăn cản. Họ bảo nhà đã có một người mù rồi, rước thêm một người nữa thì chỉ làm khổ nhau. “Tụi chị có cần ai chăm sóc đâu, mù mắt nhưng bọn chị còn đôi tay, vẫn nuôi nhau được em ạ”- chị Quang kể lại.

 

Lời vào lời ra, tiếng đời dị nghị, anh Tuấn tức mình dắt tay chị đi. “Ngày ấy chị chẳng biết anh đưa đi đâu nữa, nhưng chị không sợ vì có anh bên cạnh em ạ. Bây giờ nghĩ lại, nếu không có ngày ấy, cuộc đời của anh chị chẳng bao giờ còn ý nghĩa”, chị ngậm ngùi.
 

Cơ sở Chẩn trị y học cổ truyền Nhật Tân của đôi vợ chồng mù và những người cùng cảnh ngộ

 

Anh Tuấn kể lại rằng thời gian đầu rời trường là lúc cuộc sống khắc nghiệt nhất, nhưng anh chị quyết không nản. Anh quyết tâm cho mọi người thấy anh chị có thể xây dựng cuộc sống hạnh phúc bằng đôi tay của mình. Họ thuê một căn phòng nhỏ ẩm thấp giá 180 ngàn đồng/tháng tại một con phố ở Cần Thơ rồi đi bán vé số kiếm sống. “Lúc đầu không có tiền thuê nhà, tụi anh phải trả góp mỗi ngày 3 ngàn đồng”, anh nhớ lại.

 

Hàng ngày anh chị dắt tay nhau đi từ 6 giờ sáng đến giữa khuya, tất cả các con đường của thành phố, từ chợ đến quán nhậu nơi nào cũng tới. Nghề bán vé số phải chịu nhiều tủi nhục, có chủ quán thương tình thì cho bán, có người thì xua đuổi. Có lúc anh chị không thấy nên vấp phải ly chén của quán, phải bồi thường đến vài chục ngàn, vậy là phải ăn cháo trắng buổi trưa mỗi tô 1 ngàn đồng để bù vào số tiền đã mất. Cũng có lúc người ta lừa anh chị dùng tiền giả mua vé số, rồi bị côn đồ giật mất vé, người ngã lăn ra đường. Anh đỡ chị đứng dậy và đi tiếp.

 

Mỗi ngày bán vé số được khoảng 30 ngàn, hai vợ chồng dành ra 10 ngàn để ăn uống, sinh hoạt, còn lại 20 ngàn đồng để dành dụm. Ba năm vật lộn, họ đã có một số vốn 16 triệu đồng để lo tính tương lai.

 

Năm 2005, từ một lần bán vé số, nghe được mẩu quảng cáo trên báo, anh chị xin vào làm tại cơ sở massage khiếm thị Vạn Thọ tại Long Xuyên (An Giang). Nơi đây, anh chị được  ăn ở, làm việc trong những điều kiện đảm bảo, ổn định. Hai người rủ thêm 7 người khác cùng cảnh ngộ như mình vào làm tại cơ sở. Họ được chủ cơ sở đưa đi học một khóa massage, châm cứu cổ truyền tại Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh, được cấp chứng chỉ hành nghề và về làm việc tại Cơ sở Vạn Thọ 2 tại Cần Thơ, có thu nhập ổn định. 

 

Ánh sáng của cuộc đời

 

Khi tôi đến thăm, anh Tuấn và chị Quang đã là ông bà chủ của Cơ sở Chẩn trị y học cổ truyền Nhật Tân, chuyên xông hơi, massage trị liệu do người khiếm thị đảm nhận. Ông chủ Tuấn tiếp chuyện khách khi tay vẫn thoăn thoắt các động tác xoa bóp cho khách. Anh cười: “Chủ tớ gì đâu, anh chị và mấy anh em thân lập nên cơ sở này, cùng làm việc, chia sẻ với nhau em ạ”.

 

Cơ sở Nhật Tân rộng chừng 120 m2 nằm tại số 12/11A đường Nguyễn Việt Hồng (quận Ninh Kiều, Cần Thơ) chia làm 2 tầng. Tầng trệt là phòng lễ tân rồi dẫn vào một phòng tắm hơi nhỏ, bên trong là phòng rộng hơn bố trí 5 giường. Tầng trên cũng có một phòng xoa bóp tương tự, phía trước là nơi để anh em nhân viên nghỉ ngơi và một căn phòng nhỏ dành cho tổ ấm của anh chị. Tất cả căn phòng đều ngăn nắp, gọn gàng và sạch sẽ. Những chiếc giường nhỏ được trải ra trắng toát, ánh sáng dịu dàng. Khách đến với cơ sở có cả người trong nước lẫn nước ngoài, phần vì thư giãn sức khỏe, phần vì khâm phục nghị lực của những người không may mắn.

 

“Cơ sở mới lập nên chưa đông khách, tụi anh phải chịu lỗ thời gian đầu em ạ” - anh Tuấn tâm sự. Hiện chi phí cho cơ sở quá cao, gần 10 triệu đồng/tháng nhưng khách đến chưa nhiều vì ngoài lượng khách thân thiết, cơ sở vẫn chưa có nhiều người biết. Cơ sở được anh chị lập nên với số vốn 40 triệu đồng từ những ngày bán vé số và làm nhân viên massage cộng thêm ngần ấy nữa tiền vay mượn. Thu nhập thấp nên cuộc sống của anh em còn khó khăn nhưng ai cũng đoàn kết vui vẻ, không nản chí. Ai cũng tin rằng cơ sở sẽ thành công vì nó không chỉ là miếng cơm manh áo mà còn là khao khát khẳng định mình của những người như anh.

 

Nhật Tân là tên đứa con trai đầu lòng của anh chị. Cậu bé một tuổi, kháu khỉnh và hiếu động. Anh đặt tên con với hy vọng cuộc đời con sẽ đổi mới, mãn nguyện, không bất hạnh như cha mẹ.

 

Chị kể lại: “Những ngày đầu mang thai, chị lại gặp phải sự phản kháng của hai gia đình, sự dị nghị của nhiều người. Họ bảo chị nghèo lại mù làm sao mà nuôi nổi con. Nhưng chị kệ, anh chị quyết tâm sinh ra nó, quyết cho nó một cuộc đời tử tế em ạ”. Chị nghỉ sinh, anh vẫn làm việc suốt ngày đêm để lo cho hai mẹ con. Ngày sinh con khỏe mạnh chị đã khóc thật nhiều vì vui sướng, anh bỏ việc tất tả chạy về để được sờ đứa con cho thỏa.

 

Nhờ sự giúp đỡ của người thân, bè bạn, chị cũng qua được những ngày đầu sau khi sinh cháu. “Một tháng đầu mắt cháu cứ khép lại em ạ. Anh chị lo sợ không ngủ được. Sờ mãi, sờ mãi mới nhận thấy con mở mắt, anh chị ôm nhau khóc vì sung sướng”. Lần đó chị khóc mãi, khóc gào lên thành tiếng vì hạnh phúc. “Cu cậu bây giờ lớn rồi, nghịch lắm, đêm nào cũng quậy không cho cha mẹ ngủ”, chị vừa nói vừa ôm thằng bé vào lòng, âu yếm vuốt ve khuôn mặt con. Thằng bé cười tinh nghịch theo từng ngón tay mẹ “chạy” trên mặt.

 

Mọi người đều khen thằng bé kháu khỉnh, không nhìn thấy nhưng anh chị tin, tin lắm. Vì đó là món quà trời ban cho anh chị để bù đắp lại nhưng bất hạnh, thiệt thòi. Anh chị vẫn bảo con là ánh sáng của cuộc đời, là mục đích sống của anh chị, giúp anh chị vượt qua những khó khăn trước mắt.

 

“Mai này cháu sẽ được học hành tử tế, có chỗ đứng trong xã hội, cháu sẽ là niềm tự hào của cha mẹ. Nghĩ thế thôi là chị rơi nước mắt” - chị nghẹn ngào tâm sự. Anh chị cho con cuộc đời, còn con cho anh chị một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống: Rằng hạnh phúc luôn đến với những người biết sống yêu thương và biết khao khát.

 

Nhật Trường(Dân trí) 

-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

MẸ!!!! TẶNG BẠN "NGÀY CỦA MẸ"

Đây là bài viết "Mèo ú" viết tặng bạn nhân ngày của mẹ....nội dung là lời của bài hát "mèo ú" muốn chuyển đến bạn...hãy nghe nhạc và suy ngẫm nhé....

M đã nói vi con trai.....cuc đi con như là mt quyn sách đang m, đng đóng li khi con đc chưa xong !!!

Và người con trai bướng bnh đã cãi li m

" hãy đ con t quyết đnh cuc sng m à"

"hãy đ trái tim con làm theo nhng gì mình mun"

Và m ch biết nói con rng "ngn la sáng nht bao gi cũng cháy rt nhanh"

Và người con vn t hào:

"Ni lan là tên ca con mà"

"Dòng máu hoang dã đã trong máu con ri"

Và người con đã ri xa căn nhà yêu quý ca mình....không mt do d bi sai lm...không cn mt s tha th...và sau đó...................................................................................nhng biến c và cuc đi đã cho anh ta biết.........................................

Đã đến lúc hát....câu tr v.........................

"M à! con đang tr v nhà....."

"con không xng đáng như nhng gì m nghĩ v con"

"nhưng mà m rt yêu con phi không"

"m không nói nhưng m vn làm đy ch"

"Phi ri! nhng gì m nói vi con lúc con còn bé"

"nhưng bây gi!........con cn vòng tay m rng ca m"

"nhưng mi th đã tr nên lnh lo"

Mama, she has taught me well
Told me when I's young
Son, your life's an open book
Don't close it 'fore it's done
The brightest flame burns quickest
That's what I heard her say
A son's heart's owed to mother
But I must find my way

Let my heart go
Let your son grow
Mama, let my heart go
Or let this heart be still

"Rebel", my new last name
Wild blood in my veins
Apron strings around my neck
The mark that still remains
left home at an early age
Of what I heard was wrong
I never asked forgiveness
But what is said is done

Let my heart go
Let your son grow
Mama, let my heart go
Or let this heart be still

Never I ask of you
But never I gave
But you gave me your emptiness
that I'll take to my grave
Never I ask of you
But never I gave
But you gave me your emptiness
that I'll take to my grave
So let this heart be still

Mama, now I'm coming home
I'm not all you wished of me
But a mother's love for her son
Unspoken, help me be
Oh Yeah I took your love for granted
And all the things you said to me
I need your arms to welcome me
But a cold stone's all I see

Let my heart go
Let your son grow
Mama, let my heart go
Or let this heart be still

Let my heart go
Mama, let my heart go
You never let my heart go
So let this heart be still

Never I ask of you
But never I gave
But you gave me your emptiness
I now take to my grave
Never I ask of you
But never I gave
But you gave me your emptiness
that I'll take to my grave
So let this heart be still

"Mèo Ú"


-->đọc tiếp...

Followers