
Mọi người đều nói " con người sinh ra để được sống, được ăn, được thưởng thức" nhưng.......có bao giờ bạn đã phí phạm chưa??
FUCKING CHINESE


Phút nghỉ chân của đứa trẻ bán vé số. Ảnh minh họa từ internet.
Vài người khác đang lãnh hàng tại quầy. Tôi ra ngồi chờ ở chiếc bàn gần đó. Một lúc sau, nó lại xuất hiện chìa xấp vé số cho hai phụ nữ đang làm thủ tục gởi bưu phẩm.
Vẫn với giọng điệu cũ, nó chào mời: “Mua đi! Mua đi!”. Không ai mua. Giọng nó càng ra vẻ “thảm não”, rồi… lăn ra đất và khóc. Tiếng khóc khô như gió nồm. Đến một giọt nước mắt cá sấu cũng không có.
Tôi bắt đầu nghi ngờ “sự nghèo khổ” của nó. Những người “được mời” đều tỏ vẻ ngần ngại. Ngay cả người phụ nữ có gương mặt đôn hậu cũng bỗng trở nên “lạnh như tiền” và bỏ đi.
Lãnh bưu phẩm xong. Vừa mở khóa xe, tôi lại gặp đứa trẻ khô khan tội nghiệp ấy. Vẫn bổn cũ soạn lại với cái điệp khúc nhèo nhẹo như băng cassette nhão, dai nhách, rỉ rả bên tai: “Mua đi! Mua đi mà!”. Tôi không thèm phản ứng, dù chỉ là cái lắc đầu nhẹ. Nó vẫn không chịu “buông tha” tôi.
Đột nhiên nó lăn ra khóc ngay dưới chân tôi. Mặt tôi nóng ran và không kiềm được, tôi gắt: “Mất dạy!”. Thấy vậy, người giữ xe nói với tôi: “Không biết con cái nhà ai mà kỳ ghê. Mời người ta không mua là nó sến kiểu đó”.
Tôi lái xe đi và miên man suy nghĩ rồi chợt thấy thẹn với lòng mình vì câu nói hồi nãy với thằng nhóc. Nó có được dạy đâu mà mất dạy? Quái lạ, lại có thể có những đứa trẻ “siêu” đến vậy! Có thể xấp vé số nó rao bán chưa hẳn là những “vé số phận” như tôi tưởng. Nếu thực sự nó quá nghèo khổ thì thật đáng thương!
Trách ai đây? Thời buổi này khó xác định được lúc nào nên thể hiện lòng trắc ẩn. Bởi lẽ, đôi khi, lòng trắc ẩn đặt không đúng chỗ hoặc không đúng lúc sẽ trở nên đồng lõa với sự lười biếng hoặc sự lạm dụng nào đó.
Thậm chí có những người đã coi hành khất là một nghề. Và có khi chính người lớn biến trẻ em thành công cụ để kiếm tiền và trục lợi. Nếu vậy, quả là đáng lên án những kẻ chăn dắt đó, còn những đứa trẻ như thằng nhóc kia thì thật đáng thương…
Người con gái trong bài hát dường như đã bị sự cô đơn chất chứa ám ảnh, đau đáu một nỗi niềm. Nỗi niềm lo sợ một ngày hạnh phúc sẽ rời xa, người mình yêu thương sẽ không ở bên mình.
Tình yêu là một khái niệm vừa gần mà cũng vừa xa. Cũng có nhiều định nghĩa về nó, nhưng tôi không hiểu sao mỗi khi nhắc đến nó, không chỉ riêng tôi mà ai cũng cảm thấy bồi hồi. Giống như người ta nhớ đến một kỷ niệm của một thời đã qua.
Lần nào lên Youtube, tôi cũng đều gõ tìm kiếm bài hát "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Phải chăng bởi giai điệu của nó quá gần gũi? Phải chăng bởi nó quá tâm trạng? Phải chăng bởi nó nói hết những tấm lòng của một người con gái mà sâu xa hơn là một người phụ nữ.
![]() |
| Ca sĩ Hiền Thục - người thể hiện thành công bài "Dạ khúc" của Quốc Bảo. Ảnh: Phạm Hoài Nam. |
"Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy". Những đêm trắng, những tháng ngày trống vắng xa xôi, những giờ phút cần có người bên cạnh. Tôi nghĩ khoảng không gian vắng lặng cũng đủ để người ta mang trong mình tâm trạng khắc khoải. Nỗi lòng của con người có đâu là giới hạn khi mà nó cứ chất chứa và ngập tràn trong cuộc sống đầy bộn bề lo toan này. Người con gái trong bài hát có phải là chính bạn hay một ai khác. Phụ nữ chúng ta, ai cũng có những phút yếu lòng, những lúc "say nắng". Nhưng đôi khi, cũng chỉ đơn giản là một chữ CẦN. Cần hơi ấm bàn tay, cần một chút câu hỏi han, cần sự động viên. Như thế có là tham lam quá không, khi mà giờ đây các đấng mày râu luôn" tiết kiệm" lời nói. Tôi thiết nghĩ, ai cũng vậy, con người mà, khi cần cũng mệt mỏi như ai! Và đâu chỉ thế, cũng cần đươc cảm thông và lắng nghe, chia sẻ. Cuộc sống quá bận rộn, cớ sao chúng ta cứ phải làm khổ nhau bởi những điều không đáng có, phải vậy không?
Người con gái trong bài hát dường như đã bị sự cô đơn chất chứa ám ảnh, đau đáu một nỗi niềm. Nỗi niềm lo sợ một ngày hạnh phúc sẽ rời xa, người mình yêu thương sẽ không ở bên mình.
Vậy đấy, tình cảm của con người cũng là điều dễ hiểu khi mà chúng ta thấy cần nhau trong cuộc đời này. Nếu như tình cảm yêu thương đó được san sẻ chia sớt cho đồng loại thì thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao?
Có những điều cũng chẳng dễ nói ra, nhưng khi đã gọi tên nó thành lời thì nghĩa là mọi trở ngại về khoảng cách, về sự khó khăn, về tất cả sẽ được hóa giải.
NGUỒN VNE
Lúc bạn biết cách học được từ quá khứ những bài học cho cuộc đời mình, cũng là lúc bạn đã biết yêu, biết sống, biết hành động, biết thức tỉnh và không bao giờ phải dùng phím undo trong đời.

Gmail vừa có dịch vụ undo mail cho phép thu hồi lại email vừa gửi trong vòng 5 giây. Việc này rất có ích cho những người gửi mail trong tình trạng buồn ngủ, hoặc... say rượu. Tuy nhiên, 5 giây cho việc thu hồi lại một email không biết có giải quyết được việc gì hay không.
Điều gì sẽ xảy ra, khi cái thư đó không thể thu hồi trong tình trạng khẩn cấp. Người ta hối hận và chợt tỉnh khi bức thư đó được gửi đi. Có thể là những hợp đồng sai lệch, là vụ làm ăn đổ bể, là những dòng chữ viết trong tình trạng không bình tĩnh, là lời chia tay vội vàng...?
Có undo email, có phím undo trong cuộc đời, bạn có thể sửa chữa được phần nào lỗi lầm của mình, hoặc làm lại một điều gì đó. Nhưng, không cần phải giá mà, ngay cả phím undo ấy, sinh ra thực chất cũng chỉ để cho mọi người được thỏa mãn lòng ham muốn của một thứ tình cảm trữ tình: đó là sự ân hận, tiếc nuối.
Undo, chỉ là ước mơ quá khứ của giả tưởng. Giá như được, giá mà, ước gì, nếu như... Những điều đó đã diễn ra mất rồi, và nếu có phím undo, được quay trở về thời điểm đó, bạn sẽ làm gì?
Thử tưởng tượng, nếu như có phím undo được trên đời, để tự mỗi người được quyền quay trở lại làm điều họ ước muốn nhỉ? Ngay lập tức, trên đời này sẽ không còn những ông già, bà già lụ khụ da dẻ nhăn nheo mắt mờ lưng còng, chân tay run rẩy từng bước một.
Tất cả đã biến thành những người trẻ. Da mặt căng hồng, tuổi thanh xuân tràn đầy, giai thì nói năng dũng khí, gái nói nhỏ nhẹ dễ thương in hệt người đang yêu. Một xã hội đầy người trẻ yêu cái đẹp.
Một số quay lại sửa chữa những thứ mà họ cho là sai lầm đã gây ra. Ví dụ như: “Không hôn cô gái này nữa, bởi đây chính là nụ hôn đi đến sai lầm cho hôn nhân”, “Ta sẽ không đến gặp nàng, cuộc gặp gỡ đầy đau khổ sau này...”, Có thể trong hiện tại bạn không băìng lòng với những gì đang có và muốn thay đổi nó. Nhưng nếu đã được sửa đổi rồi, lấy gì đảm bảo bạn sẽ lại không măëc sai lầm y như vậy?
Cũng có giây phút bạn đã trải qua, và chẳng bao giờ muốn quay lại. Thậm chí, không muốn nghĩ tới. Lúc đó, nếu như có phím undo, bạn chỉ ước được... quên. Có lẽ những người tù, là những người có khả năng mong muốn được undo nhiều nhất.
Giá như có thể quay ngược lại, hay hình dung như từng thước phim quay chậm, những nỗi oan nghiệt, tội ác, tai nạn, sai lầm sẽ được chặn lại. Bạn có tin vào điều đó không?
Nói vậy thôi, ước muốn “thời gian quay trở lại” luôn là điều ước thần tiên, nó hấp dẫn bao thế hệ loài người, bao nhiêu sách vở, thi ca, bài hát, đã nức nở chuyện này rồi. Bởi họ biết rằng, điều đó không bao giờ xảy ra. Thế còn bây giờ? Quá hay, quá mỹ mãn, vì ước mơ đã thành sự thật.
Vậy có bao nhiêu người ngạc nhiên, nhẩy cẫng lên khi phát hiện tính năng kỳ diệu này của máy tính? Chắc là không nhiều lắm. Họ coi đó như một lẽ thường tình. Ôi con người. Mong mỏi, ước ao, để rồi không hề nhận ra niềm ao ước đó khi nó nhẹ nhàng tới.
Vì có bao giờ người ta hằng ước ao, nếu như chỉ được quay lại 5 phút trong đời người thì việc gì sẽ xảy ra? Nhưng khi người ta có thể undo, lại quá ít người nghĩ rằng, cái công cụ nhỏ bé này, cái phím bé nhỏ này đã cứu cả cuộc đời của họ?
Liệu có ai đã được cứu bởi chức năng này chưa nhỉ? Chắc là không! Bởi lấy gì để đảm bảo, sau khi đã undo rồi, đã sửa chữa, đã quay trở lại và thay đổi tình thế, liệu có giữ mãi được không? Hay rồi lại lặp lại sai lầm, như định mệnh hay số phận đã đặt ra, như tính nết, như những nhân quả và nghiệp mà chính bạn đang tạo?
Vậy cuộc sống ơi, tạo hóa ơi, đừng undo cái gì hết. Hãy để mọi thứ như là nó vốn thế. Đó là niềm vui, đau khổ, hạnh phúc bất tận của cuộc sống. Bởi nếu lúc nào cũng có thể sửa chữa, thì quả là chán, cuộc sống chán ngắt. Kệ đi, cứ thế đi. Lầm lẫn. Ngơ ngác, ân hận, tiếc nuối. Để còn yêu. Còn nồng nàn.
Và sai lầm, cứ sai đi, cứ nhầm đi, cứ ước muốn và ân hận đi, sẽ có nhiều nước mắt, và sẽ yêu, sẽ bay vút lên, bay vút lên. Bởi chúng ta không hoàn thiện, bởi chúng ta luôn ân hận, vì chúng ta là con người, và chúng ta biết yêu.
Lúc bạn biết cách học được từ quá khứ những bài học cho cuộc đời mình, thì nghĩa là lúc bạn đã biết yêu, biết sống, biết hành động, biết thức tỉnh và không bao giờ phải dùng phím undo trong đời.