Photobucket FUCKING CHINESE

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2009

YOU ARE NOT ALONE..Vĩnh biệt!!! Jacko

Michael Jackson đột tửSao có thể như thế, sao em không ở đây, ở cạnh bên anh? Em chẳng nói chia tay cũng chẳng ai cho anh biết vì sao lại thế, vì sao em lại phải ra đi?

Để lại anh một mình trong thế giới này… lạnh lẽo

Mỗi ngày anh lại ngồi và tự vấn bản thân mình. Sao anh lại để tình yêu tuột khỏi tay như vậy. Nhưng bỗng có giọng nói thì thầm với anh, bảo anh rằng, rằng chàng trai ơi, anh chẳng cô đơn...

Bởi bên anh, em mãi luôn ở cạnh. Dù chúng ta có ở cách xa thì tâm hồn em vẫn cạnh bên anh đó. Anh chẳng cô đơn đâu, bởi tâm hồn em vẫn luôn ở cạnh. Dù chúng ta có chia cách đôi nơi, anh vẫn luôn sống trong trái tim em đó. Nên anh chẳng cô đơn

Rồi một đêm nữa đến... Anh bỗng thấy như mình nghe tiếng khóc của em đang thì thầm gọi tên anh trong nức nở. Ước gì anh có thể đến để lại ôm em trong ấm áp vòng tay, anh có thể nghe tiếng em nguyện cầu. Gánh nặng tâm hồn vì em anh gánh giúp. Nhưng trước hết, anh cần nắm bàn tay em nhỏ nhắn. Và từ ấy, là bắt đầu cho… vĩnh cửu em ơi

Hãy thì thầm ba tiếng kia kỳ diệu
Và anh sẽ chạy thật nhanh đến em ơi
Và cô gái, em biết rằng anh sẽ đến
Sẽ đến bên em….

Another day has gone
I'm still all alone
How could this be
You're not here with me
You never said goodbye
Someone tell me why
Did you have to go
And leave my world so cold

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

But you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
But you are not alone

'Lone, 'lone
Why, 'lone

Just the other night
I thought I heard you cry
Asking me to come
And hold you in my arms
I can hear your prayers
Your burdens I will bear
But first I need your hand
Then forever can begin

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
For you are not alone

Whisper three words and I'll come runnin'
And girl you know that I'll be there
I'll be there

You are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone...

-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Em thầm cảm ơn cơm mưa ngày ấy...

- Thích nhất là mỗi khi trời mưa chúng ta hay đi dạo dưới mưa, anh bảo rằng nếu ngày đó không có cơn mưa đó liệu mình có gặp nhau không nhỉ? Nếu lúc đó đứng đây không phải là anh, mà là một ai khác thì em bây giờ sẽ ra sao?

Cuộc sống của em chắc có lẽ sẽ chẳng có gì đổi thay nếu như ngày đó em không gặp anh trong buổi chiều mưa. Lạ lùng thay khi 2 con người chưa một lần gặp nhau, chưa một lần nói chuyện, chỉ với cái nhìn sâu thẳm lúc đó đã gắn kết hai chúng ta lại cho tới tận ngày hôm nay.

Em thầm cảm ơn cơm mưa ngày ấy...
Nguồn: bongda1.24h.com.vn
Anh à, đã từ lâu lắm rồi em chỉ muốn nói với anh một điều rằng em thật sự hạnh phúc khi được gặp và yêu anh, đó là điều may mắn nhất đối với em trong suốt thời gian qua.

Anh đã mang đến cho em nụ cười, niềm vui khi em gặp khó khăn cũng như thoát khỏi trạng thái tuyệt vọng của cuộc sống. Mỗi khi em khóc anh đều an ủi và dỗ dành em, đưa em đi chơi vòng quanh cái thành phố thân yêu này, anh nói mỗi khi em buồn nếu anh đưa em đi như thế này, chắc chắn em sẽ thoải mái hơn, vì đó là những nơi có in dấu những kỉ niệm đẹp đẽ của 2 ta.

Em thích nhất là món ngô luộc, mỗi lần em giận anh, hay có chuyện buồn anh đều mua cho em, nói em mà còn thế nữa thì em thành trái bắp luộc này cho mà xem, chỉ vậy thôi cũng đủ làm em hết giận anh.

Thích nhất là mỗi khi trời mưa chúng ta hay đi dạo dưới mưa, anh bảo rằng nếu ngày đó không có cơn mưa đó liệu mình có gặp nhau không nhỉ? Nếu lúc đó đứng đây không phải là anh, mà là một ai khác thì em bây giờ sẽ ra sao? Thực sự em không biết, không thể trả lời câu hỏi của anh, nhưng có một điều em tin chắc là nếu bây giờ quay ngược thời gian em vẫn sẽ chọn anh. Và em hạnh phúc về điều đó.

Bây giờ Sài Gòn đã vào mưa, mưa Sài Gòn êm dịu và đẹp biết chừng nào, mong cho mưa chiều nay sẽ mãi không dứt, hãy mãi mãi ghi nhớ những kỉ niệm đẹp của em và anh ở nơi đây nhé.

Mưa Sài Gòn yêu dấu. Dễ thương quá, mưa Sài Gòn bất chợt. Hiên nhà ai, minh ghé lại đứng nhờ trú mưa. Chỗ quá nhỏ, hai mình ngồi sát lại... Tóc vô tình buông xõa vướng vai ai.

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Bức tranh

Bức tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

i Shop sưu tầm và thêm ảnh minh họa.
-->đọc tiếp...

Cây bút cuộc đời

Giả sử có người tặng bạn một cây bút. Một cây bút màu còn phong kín....


Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.

Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!

Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.

Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?

Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?

Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?

Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?

Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?

Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?

Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?

Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?

Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?

Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?

Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?

Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...

i Shop sưu tầm và minh họa.
-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Thị trấn Radiator Springs-Nhũng cảm xúc từ film "The cars"

Highslide JS

McQueen Tia chớp một anh chàng tài ba nhưng tính tình kiêu căng,khoác trên mình lớp sơn đỏ rực, rất sung sức, tự mãn và thường trực nụ cười mỉa mai. Lao vun vút trên đường 66 tới California để tranh cup Piston, trên đường đến với cuộc thi cậu đã đâm sầm vào thị trấn Radiator Springs buồn tẻ, phá nát đường đi và suýt bị ngồi tù. Chỉ vài ngày nữa, anh chàng phải tham gia cuộc đua, mong được đại gia Dinoco tài trợ để trở thành "sao".

Nhờ sáng kiến của cô nàng luật sư Sally - một chiếc Porsche bóng bẩy đời 2002 - McQueen phải đem thân hình công tử ra kéo chiếc xe rải nhựa khổng lồ để làm lại đường.Guido Pictures, Images and Photos

Cũng chính tại nơi đây cậu làm quen với bác sĩ Hudson, một chiếc Hudson Hornet đời 1951 từng là huyền thoại của đường đua Piston. Cũng chính là người mà Tia chớp ngưỡng mộ.


Ngoài ra còn có Mater, chiếc xe tải cũ mèm, gỉ sét và vui tính.

Cũng chính tại thị trấn này, anh đã học được rất nhiều bài học về cuộc sống từ những chiếc xe cũ kỉ và già nua, nhưng đằng sau họ là những quá khứ tự hào và vinh quang đầy giá trị về thị trấn mà họ đã tạo dựng và yêu thương…và cuộc tình giữa Tia Chớp và cô nàng Porsche Sally cũng nãy sinh từ đây

Thị trấn Radiator Springs trước kia là một nơi sầm uất thịnh vượng, với những “chiếc xe” thân thiện và hiếu khách, con đường đi qua thị trấn là huyết mạch giao thông (Route 66) nên cuộc sống tại đây rất sung túc….họ đùm bọc nhau cùng chia sẽ mọi tốt đẹp và ưu phiền.

Long ago, but not so very long ago
The world was different, oh yes it was
You settled down and you built a town and made it live
And you watched it grow
It was your town

Và rồi………chính phủ quyết định mở một đường cao tốc theo lối tắt…..mọi du khách không còn dịp ghé ngang qua thị trấn hiếu khách này, nơi đây trở nên hoang vắng hiu quạnh, và những chiếc xe nơi đây cũng thế, buồn phiền, già nua..sự thất vọng cũng đã thể hiện được trên thái độ của họ….như lời bài hát đầu đã thể hiện rất hạnh phúc và tự hào, nhưng bây giờ đó là sự thất vọng:

Time goes by, time brings changes, you change, too
Nothing comes that you can't handle, so on you go
Never see it coming, the world caves in on you
On your town
Nothing you can do.

Thời gian thì luôn trôi qua.

Thời gian luôn mang lại thay đổi, và bạn cũng vậy

Bạn cũng không thể hay tiếp tục như thế được

Chưa bao giờ bạn thấy nó, mọi người cũng không chú ý đến bạn

Với thị trấn này

Cũng không còn gì bạn có thể làm được..

Và chi tiết sau khi đường cao tốc được sử dụng, kết quả là tất nhiên…thị trấn trở nên vắng lặng ….

Main street isn't main street anymore

Lights don't shine as brightly as they shone before
Tell the truth, lights don't shine at all
In our town

Con đường chính đã không là con đường nữa rồi

Ánh đèn không còn sáng như trước đây nữa

Sự thật là nó đã tắt……ở thị trấn của chúng ta..

Và tấm lòng của họ luôn gắn bó với nơi họ đã tạo nên bằng long yêu thương và sức lực được thể hiện ở cuối bài hát…

Main street isn't main street anymore
No one seems to need us like they did before
It's hard to find a reason left to stay
But it's our town
Love it anyway
Come what may, it's our town.

Dù con đường chính đã không còn nữa

Không còn ai cần chúng ta như trước nữa

Thật là khó để có lí do rời bỏ hay ở lại

Nhưng nó vẫn là thị trấn của chúng ta

Hãy yêu nó ..!!

Bất cứ điều gì nhé!!! Nó là thị trấn của chúng ta…

Mời bạn thưởng thức bài nhạc này!!!

Long ago, but not so very long ago
The world was different, oh yes it was
You settled down and you built a town and made it live
And you watched it grow
It was your town

Time goes by, time brings changes, you change, too
Nothing comes that you can't handle, so on you go
Never see it coming, the world caves in on you
On your town
Nothing you can do.

Main street isn't main street anymore
Lights don't shine as brightly as they shone before
Tell the truth, lights don't shine at all
In our town

Sun comes up each morning
Just like it's always done
Get up, go to work, start the day,
Open up for business that's never gonna come
As the world rolls by a million miles away

Main street isn't main street anymore
No one seems to need us like they did before
It's hard to find a reason left to stay
But it's our town
Love it anyway
Come what may, it's our town.

Viết :
Photobucket
-->đọc tiếp...

Followers